Người quản lý kho nói toàn bộ hồ sơ đã được số hóa. Tôi yêu cầu xem cả sổ giấy. Trong lọ hương tầng đầu có dấu sắt từ nước đi qua ống đồng vá bằng mối hàn đặc biệt. Trên mỗi thân cây ở kho giống, mã lô cũng dùng bốn nhóm số. Tôi ghép nồng độ của bốn thành phần chính với dãy số trên chiếc vòng gỗ. Hạt sẫm màu đánh dấu vị trí đảo thứ tự. Kết quả là mã lô MỘC TÊ SỐ MƯỜI BẢY, MÙA THU NĂM CŨ. Người quản lý dẫn chúng tôi đến cây số mười bảy. Dưới nhãn kim loại mới là một lớp nhãn cũ được gấp vào trong. Tôi tháo theo biên bản. Mặt sau có một dòng chữ cực nhỏ: “Không tìm hoa. Hãy tìm phần đã bị lấy khỏi rễ.” Cố Dư An ngồi xổm bên gốc cây. “Chẳng lẽ phải đào lên?” “Không ai bảo cậu đào cây của quỹ bảo tồn,” tôi nói. “Rễ có thể là ký hiệu cho tầng thấp nhất của hệ thống lưu trữ.” Nhà chưng cất có một kho ngầm. Trên sơ đồ, tầng hầm chỉ dùng chứa chai rỗng, nhưng bậc thang thứ mười bảy phát tiếng rỗng khi tôi gõ cán đèn. Bên dưới tấm gỗ là một ngăn hẹp, vừa đủ đặt hộp thiếc. Trong hộp có một cuộn nhãn lô, một chìa khóa nhỏ và lọ mẫu mang cùng số niêm phong với tầng hương thứ ba trong két. Lục Hoài Sinh tháo kính lau hai lần. “Mẫu đối chứng cá nhân.” Tôi không mở ngay. Số niêm phong đúng, nhưng lượng chất lỏng thấp hơn mức ghi trên nhãn. Nút chai có vết mài mới. Ai đó đã tìm thấy hộp trước chúng tôi và lấy đi một phần.