Cố Trạch Ngôn gọi người khóa toàn bộ kho. Tôi ngăn anh. “Khóa bây giờ sẽ báo cho người đã chạm vào mẫu rằng chúng ta phát hiện. Tôi cần đối chiếu trước.” “Cô muốn mở tại đây?” “Trong phòng sạch tạm thời, có camera và ba bên chứng kiến.” Tôi dùng chìa khóa trong hộp mở ngăn dưới đáy bàn chưng cất. Bên trong có giấy lọc cũ, ống hút thủy tinh và một trang sổ bị xé. Trang mang số mười bảy, ghi công thức nền của lớp hương cuối. Không có tên chất định hương, chỉ có ký hiệu một chiếc neo với bảy vạch. Tôi mở lọ đối chứng. Mùi đầu giống hệt mẫu trong két. Nhưng sau mười hai phút, chúng tách ra. Mẫu trong két bám trên giấy thử bằng một độ khô lạnh, gần như vô cảm. Mẫu dưới kho ngầm dịu dần thành gỗ ấm và hạt mộc tê rang. Sự khác biệt nhỏ đến mức người không quen có thể nghĩ do bảo quản. Với tôi, đó là hai chữ ký khác nhau. “Tầng hương thứ ba đã bị thay,” tôi nói. Cố Trạch Ngôn đứng bên kia bàn. “Mẫu nào là thật?” “Chưa kết luận. Mẫu dưới này cũng đã bị rút bớt và có dấu mở. Tôi chỉ kết luận chúng không cùng một mẻ.” Tạ Minh Châu, vừa đến sau khi nghe báo, nhìn thẳng vào anh. “Người có quyền vào két là thành viên gia tộc. Người biết kho giống cũng là người trong gia tộc. Anh đang muốn chúng tôi nghi ai?” Cố Trạch Ngôn không đáp. Tôi nhớ lời đồn về vụ cháy. Nhớ chiếc đồng hồ cũ, vết bỏng và việc anh cần bản di chúc để giữ quyền lực. Anh đã cho tôi quyền độc lập, nhưng một người thông minh vẫn có thể trao cho giám định viên đủ tự do để cô ấy đi đúng con đường hắn chuẩn bị.