“Tôi cần xem toàn bộ vật anh giữ riêng liên quan đến cuốn sổ,” tôi nói. Ánh mắt anh thay đổi rất nhẹ. Tôi biết mình đã đoán trúng. “Không có gì,” anh nói. “Cố Trạch Ngôn, ba trang bị xé. Trang mười bảy nằm dưới kho. Người đưa chữ ký của mẹ tôi cho tôi là anh. Anh đã biết cuốn sổ thiếu trang trước khi mở két.” Cố Dư An nhìn anh, bối rối thật sự. Lục Hoài Sinh lặng lẽ đóng cửa phòng. Tôi tháo găng, đặt lên bàn. “Nếu anh tiếp tục giấu, tôi dừng ở đây.” Cố Trạch Ngôn nhìn mẫu trong két rồi nhìn lọ đối chứng. Sau cùng, anh lấy chìa khóa xe đặt vào tay Cố Dư An. “Trong hộp an toàn dưới ghế sau có một túi chống cháy. Mang vào đây, không mở.” Mười phút sau, trên bàn có thêm hai mảnh giấy cháy sém. Một mảnh là phần cuối trang mười tám. Mảnh còn lại chỉ còn nửa dấu hoa mộc tê và vài chữ: “quyền tác giả không thuộc về người trả tiền.” “Anh lấy chúng ở đâu?” “Trong xưởng thử nghiệm sau vụ cháy tám năm trước.” “Vụ cháy mà người ta nói anh gây ra.” “Đúng.” “Anh giữ vật chứng tám năm và không giao?” “Hôm đó nếu tôi giao, bốn mươi ba công nhân hợp đồng sẽ bị quy tội đánh cắp công thức. Cha tôi đã ký một lệnh xuất nguyên liệu ngoài sổ để che khoản thử nghiệm. Hội đồng cần một người nhận trách nhiệm. Tôi nói mình tự ý vào xưởng.” “Anh nhận tội thay?” “Tôi nhận phần tôi có thể chịu.” “Và để mọi người nghĩ anh đốt xưởng?” “Không ai hỏi câu chuyện nào ít sai nhất.” Tôi giận anh vì đã giấu. Tôi cũng hiểu tại sao anh không đưa mảnh giấy cho một hội đồng đang tìm người tế. Hai cảm giác không loại trừ nhau.