“Từ giờ mọi thứ anh giữ phải vào biên bản,” tôi nói. “Không còn hộp dưới ghế xe, không còn lý do chưa thể nói.” “Nếu việc công khai làm hại người không liên quan?” “Anh nói với tôi nguy cơ cụ thể. Chúng ta xin đồng ý của họ hoặc che thông tin cá nhân theo luật. Anh không được tự quyết rằng tôi nên biết bao nhiêu.” Cố Trạch Ngôn gật đầu. “Được.” Tạ Minh Châu cười nhạt. “Hai người lập liên minh nhanh thật.” “Tôi chưa liên minh với ai,” tôi nói. “Tôi chỉ đang buộc mọi bên chịu cùng một tiêu chuẩn.” Chiều đó, tôi lập bốn mẫu: mẫu trong két, mẫu kho ngầm, cặn trên trang sổ cháy và mẫu trắng. Mỗi mẫu được chia ba, niêm phong tại Mộc Tê, Viện Hương Phổ và phòng thí nghiệm độc lập. Tôi giữ bản ghi chuỗi bảo quản trên giấy, trên ổ cứng ngoại tuyến và trong két ngân hàng. Khi chúng tôi trở về thành phố, trời đã tối. Cố Trạch Ngôn dừng xe trước Mộc Tê nhưng không xuống. “Cô vẫn nghi tôi tráo mẫu?” “Có.” “Thẳng thắn thật.” “Anh thuê tôi vì điều đó.” Anh nhìn chiếc chuông gỗ trên cửa xưởng. “Cô có tin mảnh sổ tôi đưa là thật không?” “Giấy và mực đúng tuổi tương đối. Mép cháy khớp ảnh hiện trường. Nhưng tin vật không đồng nghĩa tin người giữ vật.” “Vậy tôi còn phải làm gì?” “Ngày mai, công khai mảnh sổ với tổ giám sát. Chấp nhận rằng nó có thể không minh oan cho anh.” Cố Trạch Ngôn tháo đồng hồ, xoay mặt kính xước dưới ánh đèn đường. “Đồng hồ này dừng lúc xưởng cháy. Cha tôi đưa lại sau khi tôi ra viện, bảo đừng bao giờ sửa. Tôi từng nghĩ ông muốn tôi nhớ lỗi của mình.”