“Bây giờ?” “Bây giờ tôi nghĩ ông sợ tôi nhớ lỗi của người khác.” Tôi không biết phải an ủi thế nào mà không biến một giả thuyết thành sự thật. Vì vậy tôi chỉ nói điều mình chắc chắn. “Ngày mai anh công khai. Sau đó chúng ta để bằng chứng tự nói.” Anh đeo đồng hồ lại. “Tôi sẽ làm.” Khi xe anh rời đi, tôi mở cửa xưởng. Trên sàn có một phong bì không đề tên. Bên trong là ảnh chụp tôi nhận hợp đồng từ Cố Dư An, bản kê nợ của Mộc Tê và một dòng chữ in bằng máy. Nếu cô kết luận mẫu bị tráo, chủ nợ sẽ đến trước khi báo cáo của cô kịp được đọc. Tôi nhìn chiếc máy chưng cất trong bóng tối. Lần đầu tiên kể từ khi nhận việc, mối đe dọa không còn nằm trong một lọ hương hay trang giấy cũ. Nó đã biết địa chỉ nhà tôi. Tôi không gọi Cố Trạch Ngôn ngay. Việc đầu tiên tôi làm là chụp phong bì trong trạng thái nguyên vẹn, đeo găng, đặt nó vào túi bằng chứng rồi gọi cảnh sát khu vực lập biên bản. Việc thứ hai là chuyển bản kê nợ trên tường xưởng sang ngăn khóa. Việc thứ ba mới là gọi cho anh. Cố Trạch Ngôn đến sau mười chín phút, nhanh hơn quãng đường từ nhà anh đến Mộc Tê ít nhất mười phút. Anh bước vào với tóc còn ướt mưa, nhìn phong bì trên bàn rồi nhìn cửa sau. “Cô có thấy người để lại không?” “Không.” “Tối nay cô không nên ở đây.” “Tôi sẽ quyết định mình ở đâu.” Anh dừng lại. Sự lo lắng trên mặt không biến mất, nhưng giọng nói hạ xuống.