“Đúng. Cô muốn tôi làm gì?” “Kiểm tra camera công cộng quanh phố bằng yêu cầu hợp pháp. Không cho người của Thịnh Hương tự lấy dữ liệu. Và sáng mai vẫn công khai mảnh sổ.” “Họ đã biết chúng ta tìm thấy nó.” “Càng phải công khai. Bí mật chỉ có giá để đe dọa khi nó còn nằm trong tay một người.” Anh nhìn tôi rất lâu rồi gật đầu. “Tôi sẽ đề nghị tổ giám sát phát trực tiếp nội bộ và lưu bản sao bên thứ ba.” “Còn tối nay, anh về đi.” “Cô định ở lại?” “Tôi có khóa, cảm biến cửa và hàng xóm bán mì thức đến hai giờ sáng.” “Đó không phải hệ thống an ninh.” “Nhưng là lựa chọn của tôi.” Cố Trạch Ngôn kéo một chiếc ghế, ngồi xuống cách bàn làm việc của tôi một khoảng vừa đủ. “Vậy tôi có thể ngồi đây với tư cách khách hàng cho đến khi cô khóa mẫu vào két ngân hàng không?” “Tôi chưa mời.” “Tôi đang hỏi.” Tôi nhìn đôi giày dính nước của anh, rồi nhìn vết bỏng ở cổ tay trái. Anh có thể điều người đến canh cửa, có thể dùng chức vụ ra lệnh, nhưng anh ngồi đó chờ câu trả lời. “Anh được ở lại đến khi xe ngân hàng tới,” tôi nói. “Không đụng vào mẫu. Và lau nước dưới chân.” Cố Trạch Ngôn lấy khăn giấy, cúi xuống lau thật. Sáng hôm sau, anh công khai hai mảnh sổ trước tổ giám sát. Không né tránh việc đã giữ chúng tám năm, không tô mình thành người hy sinh. Anh trình bày vụ cháy, quyết định nhận trách nhiệm và danh sách bốn mươi ba công nhân hợp đồng có thể bị ảnh hưởng. Sau đó anh giao vật chứng cho Lục Hoài Sinh niêm phong.