Một thành viên hội đồng hỏi tại sao họ phải tin người từng nói dối. Cố Trạch Ngôn đáp: “Không cần tin tôi. Hãy kiểm tra giấy, mực, mép cháy và hồ sơ hiện trường. Tôi chấp nhận mọi kết luận.” Câu ấy không xóa việc anh đã giấu tôi, nhưng nó đặt anh vào cùng tiêu chuẩn anh từng hứa. Tạ Minh Châu ngồi bên kia bàn, nét mặt bình thản. Khi cuộc họp kết thúc, bà ta chặn tôi ở hành lang. “Cô nghĩ anh ta đang bảo vệ công nhân sao? Cố Trạch Ngôn chỉ biết chọn câu chuyện khiến mình có vẻ cao thượng nhất.” “Tôi không đánh giá mùi hương bằng câu chuyện của người mang chai đến.” “Nhưng cô đang để anh ta mang mình đến đúng nơi.” “Vậy bà hãy đưa bằng chứng về nơi khác.” Tạ Minh Châu mỉm cười. “Sớm thôi.” Buổi chiều, ba trang tin tài chính đồng loạt đăng ảnh tôi bước lên xe Cố Trạch Ngôn. Tiêu đề gọi tôi là “chuyên gia đang nợ nần được phe quyền lực thuê để tạo di chúc giả”. Một bài khác công bố số công nợ chính xác của Mộc Tê và ám chỉ mẹ tôi từng đánh cắp mẫu khỏi Thịnh Hương. Đến bốn giờ, chủ nhà gửi thông báo chấm dứt hợp đồng xưởng vì “rủi ro danh tiếng”. Năm giờ, đơn vị cung cấp điện yêu cầu thanh toán toàn bộ nợ trong hai mươi bốn giờ. Sáu giờ, hai người mặc đồng phục niêm phong đứng trước cửa, mang theo lệnh tạm giữ nguyên liệu do ban pháp chế Thịnh Hương ký với lý do điều tra rò rỉ bí mật thương mại. Tạ Minh Châu không cần đập máy chưng cất. Bà ta chỉ cần biến mọi cánh cửa hợp pháp thành tường.