Tôi đọc lệnh. Mã hồ sơ dẫn đến một phụ lục mà tôi chưa từng ký. Chữ ký điện tử mang tên Cố Trạch Ngôn. Anh đến khi người của ban pháp chế đang dán niêm phong lên tủ nguyên liệu. “Tôi không ký văn bản này,” anh nói. Người phụ trách đưa máy tính bảng. “Chứng thư số của giám đốc Cố.” “Khóa quyền truy cập ngay,” anh nói với Cố Dư An. “Yêu cầu kiểm toán đăng nhập.” Tôi giơ tay ngăn anh xé niêm phong. “Để họ làm.” “Nếu niêm phong xưởng, mẫu của cô—” “Không ở đây.” Tôi chỉ chiếc camera trên trần. Từ lúc nhận phong bì đe dọa, tôi đã chuyển mẫu chính đến ngân hàng và để lại ba lọ trắng có đánh số. Người của pháp chế vừa tự ghi hình quá trình thu giữ mẫu không chứa gì. Tạ Minh Châu xuất hiện ngoài cửa như thể chỉ tình cờ đi ngang. “Cô chuyển tài sản đang tranh chấp khỏi địa điểm đăng ký?” “Tôi chuyển mẫu đối chứng theo điều khoản lưu mẫu và biên bản có chữ ký ba bên. Đây là bản sao.” Tôi đưa hồ sơ cho người phụ trách. Mỗi lần mở két ngân hàng đều có thời gian, nhận dạng và chữ ký Lục Hoài Sinh. Chuỗi bảo quản không đứt một phút nào. “Còn những lọ các anh vừa niêm phong,” tôi nói, “là mẫu trắng được ghi rõ trong sổ phòng thử. Nếu báo cáo thu giữ gọi chúng là di sản, người ký sẽ phải giải thích vì sao không đọc nhãn.” Hai nhân viên nhìn nhau. Người phụ trách gỡ băng niêm phong, lập biên bản hủy lệnh tại chỗ vì đối tượng không tồn tại. Tạ Minh Châu vẫn cười, nhưng mắt không còn cười.