“Cô chuẩn bị khá kỹ.” “Mẹ tôi từng dạy không bao giờ giữ một bằng chứng ở nơi người muốn xóa nó biết trước.” Tôi nói câu ấy dù ký ức về mẹ chỉ còn những mẩu nhỏ. Có lẽ bà chưa từng nói nguyên văn. Nhưng chữ ký trên nhãn mẫu và quyết định giữ lại thứ hội đồng muốn hủy đã nói thay bà. Cố Trạch Ngôn không trả nợ giúp tôi. Anh làm điều hữu ích hơn. Anh yêu cầu pháp chế độc lập xác nhận lệnh thu giữ giả, gửi văn bản đến chủ nhà rằng Thịnh Hương chịu trách nhiệm cho mọi thiệt hại do lạm quyền và công bố việc chứng thư số của anh bị dùng trái phép. Nhờ vậy, chủ nhà rút thông báo chấm dứt trước khi nó có hiệu lực. Tôi bán chiếc máy đóng chai dự phòng để trả điện. Khi người mua chở máy đi, Cố Trạch Ngôn đứng ngoài cửa. “Cô có thể nhận tạm ứng theo hợp đồng,” anh nói. “Tạm ứng sau khi bên anh gây ra áp lực sẽ bị xem là tiền đổi kết luận.” “Vậy tôi mua dịch vụ phục dựng riêng cho một sản phẩm không liên quan?” “Cũng là tiền của anh.” Anh im lặng, rồi chỉ chiếc kệ trống. “Tôi ghét việc cô phải bán công cụ vì một cuộc chiến của gia đình tôi.” “Đây cũng là cuộc chiến của tôi từ lúc tên mẹ tôi nằm trong hộp.” “Tôi biết. Nhưng biết không làm tôi bớt ghét.” Tôi đưa anh một chổi nhỏ. “Nếu muốn có ích, quét chỗ máy vừa chuyển đi.” Anh cởi áo vest, cầm chổi. Cố Dư An bước vào đúng lúc ấy, đứng sững mất ba giây rồi lặng lẽ lấy điện thoại ra.