“Cậu chụp thử xem,” Cố Trạch Ngôn nói. Cố Dư An cất máy ngay. “Em chỉ xem giờ.” “Điện thoại cậu cầm ngang.” “Đồng hồ của em thiết kế sáng tạo.” Tôi bật cười. Đó là tiếng cười đầu tiên trong hai ngày, nhỏ nhưng đủ khiến căn xưởng bớt giống hiện trường. Kết quả sơ bộ từ phòng thí nghiệm đến vào sáng kế tiếp. Hai mẫu có cùng nền gỗ và mộc tê, nhưng mẫu trong két chứa một polymer giữ hương không xuất hiện trong mẫu kho ngầm. Phổ khối cho thấy nó thuộc nhóm sản phẩm mới. Chúng tôi chưa có tên thương mại vì dữ liệu công khai bị giới hạn. Trang mười bảy của sổ ghi mã một nhà cung cấp cũ: Thất Lâm. Công ty Thất Lâm giải thể sáu năm trước, nhưng địa chỉ đăng ký trùng với kho hàng của Công ty Tư vấn Lam Kính, một doanh nghiệp chỉ có hai nhân viên và doanh thu bất thường từ Thịnh Hương. Người đại diện pháp luật của Lam Kính là em rể một trợ lý thuộc ban thương hiệu. “Tạ Minh Châu?” Cố Dư An hỏi. “Quan hệ chưa phải bằng chứng,” tôi nói. “Chúng ta cần dòng nguyên liệu.” Cố Trạch Ngôn mở quyền truy xuất mua hàng cho tổ giám sát. Trong tám năm, Lam Kính cung cấp “dịch vụ định vị thương hiệu”, không ghi nguyên liệu. Nhưng mỗi quý, khoản thanh toán tăng đúng vào những tháng phòng thử nghiệm nhận các lô chất giữ hương không nhãn. Chúng tôi tìm được một hóa đơn vận chuyển bị đính nhầm vào hồ sơ thiết kế. Hàng xuất từ nhà máy Tân Lộ, mã sản phẩm TN-7, giao đến xưởng thử nghiệm hai ngày trước vụ cháy.