Cố Trạch Ngôn nhìn ngày tháng rất lâu. “Tôi đã thấy thùng của Tân Lộ hôm đó.” “Anh từng nói chỉ nhớ khói.” “Tôi nhớ một công nhân bảo thùng không nằm trong kế hoạch. Cha tôi yêu cầu chuyển xuống kho. Sau đó chuông báo cháy vang.” “Anh có nhớ ai ký nhận?” “Không.” Tôi không ép ký ức phải chính xác hơn khả năng của nó. Chúng tôi yêu cầu hồ sơ từ nhà máy Tân Lộ qua tổ giám sát. Phản hồi đầu tiên nói dữ liệu đã hết thời hạn lưu. Phản hồi thứ hai, sau khi Lục Hoài Sinh viện dẫn nghĩa vụ liên quan di sản, thừa nhận còn sổ vận chuyển giấy trong kho ngoại vi. Chúng tôi đến kho vào sáng sớm hôm sau. Sổ nhận hàng có một trang bị thay. Màu giấy mới hơn, lỗ ghim không trùng. Tuy nhiên, lớp giấy than phía dưới còn giữ nét ấn của chữ ký cũ. Tôi dùng ánh sáng xiên chụp lại. Các đường lõm hiện lên: Tạ Minh Châu. Cố Dư An nuốt khan. “Đủ chưa?” “Đủ để hỏi. Chưa đủ để kết luận bà ấy tráo mẫu.” Ở cuối kho, tôi tìm thấy một thùng Tân Lộ chưa dùng hết. Mã TN-7, ngày sản xuất sau vụ cháy ba tháng. Chất bên trong có mùi khô lạnh giống lớp cuối mẫu trong két, nhưng phiên bản này vẫn chưa hoàn thiện. Tôi lấy mẫu theo lệnh giám sát. Trên đường về, Cố Trạch Ngôn ngồi bên cạnh tôi ở hàng ghế sau. Xe đi qua cầu sông Miên, ánh nước chớp trên gương mặt anh. “Nếu vụ cháy bắt đầu từ lô thử nghiệm trái phép,” anh nói, “cha tôi đã biết.” “Có thể.” “Ông để tôi nhận trách nhiệm.”