“Cũng có thể ông nghĩ mình đang giữ công ty sống sót để bảo vệ công nhân. Người ta thường gọi lựa chọn của mình là bảo vệ khi người khác phải trả giá.” “Cô đang nói tôi giống ông?” “Tôi đang nói anh từng quyết định thay bốn mươi ba người rằng họ cần anh nói dối. Có thể anh đúng về hậu quả lúc đó. Nhưng vẫn là quyết định thay.” Anh nhìn vết bỏng trên tay. “Tôi không biết làm thế nào để sửa tám năm.” “Đừng cố sửa tám năm bằng một hành động lớn. Bắt đầu từ việc không quyết định thay người khác hôm nay.” Anh quay sang tôi. Khoảng cách giữa hai chúng tôi đủ gần để tôi thấy một vệt mỏi dưới mắt anh. “Tôi muốn nắm tay cô,” anh nói. “Nhưng tôi không biết lúc này có phải vì tôi đang sợ hay không.” Sự thẳng thắn làm tim tôi chậm một nhịp. “Có thể là cả hai.” “Vậy cô có đồng ý không?” Tôi đặt tay mình lên ghế giữa, lòng bàn tay ngửa lên. “Một đoạn qua cầu.” Cố Trạch Ngôn nắm lấy. Tay anh ấm, lực rất nhẹ, như thể bất kỳ lúc nào tôi rút lại, anh sẽ buông ngay. Khi xe xuống hết dốc cầu, tôi thu tay về. Anh không hỏi thêm. Buổi chiều, Tạ Minh Châu đến Mộc Tê một mình. Bà ta không mang luật sư. Bà đặt lên bàn một hợp đồng mua lại xưởng, giá cao gấp bốn lần định giá thị trường, kèm vị trí trưởng phòng phục dựng tại Thịnh Hương trong năm năm. “Cô Tống không cần đóng vai người hùng nghèo khó,” bà ta nói. “Bán xưởng, giao mẫu và kết luận rằng khác biệt do lão hóa tự nhiên. Cô sẽ có phòng thí nghiệm tốt hơn nơi này.”