“Tôi chưa kết luận polymer đến từ đâu.” “Nhưng cô biết một kết luận có thể làm hàng nghìn người mất việc.” “Bà dùng họ làm lá chắn giống cách bà dùng khoản nợ của tôi.” Tạ Minh Châu tự rót trà từ ấm trên bàn. “Cô còn trẻ. Cô tưởng sự thật là một lọ nguyên chất. Thực tế nó luôn phải pha loãng để người ta chịu được.” Tôi bật máy ghi âm trên bàn, đèn báo đã sáng từ lúc bà bước vào. “Bà muốn nói lại đề nghị giao mẫu đổi lấy hợp đồng không?” Bà ta nhìn đèn đỏ, không hề hoảng. “Cô có thể ghi. Tôi chỉ đề nghị một thương vụ.” “Điều khoản yêu cầu kết luận trước khi đủ dữ liệu là mua kết quả.” “Vậy từ chối đi.” “Tôi từ chối.” Tôi đẩy hợp đồng lại. Tạ Minh Châu đứng lên, vuốt phẳng cổ tay áo. “Khi mẫu đối chứng cuối cùng biến mất, cô sẽ ước mình đã chọn một thứ còn giữ được.” Cửa đóng sau lưng bà ta. Tôi gọi ngay cho Lục Hoài Sinh để kiểm tra két ngân hàng. Không ai bắt máy. Cùng lúc, chuông báo cháy của khu phố rú lên. Khói không bốc lên từ Mộc Tê. Nó dựng thành một cột xám phía bên kia sông Miên, đúng hướng Viện Hương Phổ. Tôi gọi Cố Trạch Ngôn khi đã chạy ra đường. Anh chỉ nói một câu: “Tôi đến đón cô.” “Tôi tự đi nhanh hơn.” “Vậy gặp ở cổng viện. Không vào một mình.” Lần này tôi đồng ý, không phải vì anh có quyền cấm, mà vì kho lưu trữ đang cháy và đi một mình không chứng minh được điều gì ngoài sự hấp tấp. Khi tôi đến, xe cứu hỏa đã chắn nửa con phố. Đám cháy nhỏ hơn tôi tưởng, tập trung ở phòng tiếp nhận mẫu phía đông. Nhân viên được sơ tán ra sân. Tôi tìm Lục Hoài Sinh giữa những chiếc chăn giữ nhiệt và thấy ông đang ngồi trên bậc đá, mặt ám khói nhưng vẫn tỉnh.