“Ông có bị thương không?” “Chỉ hít một ít khói. Đừng nhìn ta như nhìn lọ sắp vỡ.” Ông ho hai tiếng. “Mẫu trong két ngân hàng an toàn. Nhưng bản chia gửi đến viện đã được chuyển về đây sáng nay để kiểm tra phổ lần hai.” “Ở trong phòng cháy?” Ông gật đầu. Một nhân viên phòng thí nghiệm báo tủ chống cháy bị cạy trước khi chuông vang. Lọ đối chứng của chúng tôi vỡ trong bồn rửa. Máy ghi hình mất dữ liệu mười bảy phút vì cầu dao nhánh bị ngắt bằng tay. Tạ Minh Châu đã nói mẫu cuối cùng sẽ biến mất. Bà ta có thể đang dọa, hoặc biết trước. Nhưng tôi chưa thể dùng một câu nói để kết luận ai châm lửa. Cố Trạch Ngôn đến cùng Cố Dư An và một luật sư độc lập. Anh đi thẳng đến chỗ Lục Hoài Sinh, hỏi ông có đồng ý để bác sĩ kiểm tra không. Chỉ sau khi ông gật đầu, anh mới gọi người đưa cáng đến. “Ngân hàng báo không có truy cập trái phép,” Cố Dư An nói với tôi. “Mẫu chính còn nguyên.” “Không mở nó nữa nếu chưa cần. Chúng ta còn dữ liệu phổ của ba lần đo.” “Nhưng phòng thử nói dữ liệu gốc trên máy bị cháy.” “Tôi giữ bản in đường phổ và file ngoại tuyến.” Tôi đã làm điều mẹ từng làm: không để một bằng chứng ở nơi người muốn xóa nó biết trước. Tuy vậy, bản dữ liệu chỉ cho biết mẫu két và mẫu kho khác nhau. Nó chưa chứng minh chất giữ hương được tạo sau ngày niêm phong. Cố Trạch Ngôn nhìn cửa sổ đen khói. “Tân Lộ.” “Thùng TN-7 chúng ta lấy từ kho là phiên bản ba tháng sau vụ cháy. Tôi cần hồ sơ phát triển để xác định thế hệ polymer.”