“Nhà máy từ chối.” “Vì chúng ta hỏi với tư cách nội bộ Thịnh Hương.” Tôi quay sang luật sư. “Hãy gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ từ tổ giám sát và cơ quan điều tra vụ cháy hôm nay. Không yêu cầu giao bí mật công thức. Chỉ yêu cầu ngày đăng ký, ngày bán thương mại và dấu phổ định danh của các phiên bản TN-7.” Tạ Minh Châu xuất hiện sau hàng rào cứu hỏa, áo khoác đỏ rượu nổi bật giữa khói. Bà ta đến gần nhưng bị cảnh sát chặn. “Cô hài lòng chưa?” bà ta gọi. “Một cuộc săn phù thủy đã khiến viện lưu trữ cháy.” Tôi không đáp qua hàng rào. Tôi bước đến đủ gần để bà ta nghe rõ mà không cần hét. “Bà nói mẫu cuối cùng sẽ biến mất trước khi chuông báo cháy vang.” “Tôi nói một khả năng.” “Vậy bà sẽ không phản đối giao điện thoại và lịch di chuyển cho điều tra viên.” Nét mặt bà ta cứng lại trong một khoảnh khắc. “Cô không có quyền yêu cầu.” “Đúng. Tôi chỉ muốn biết bà sẽ chọn gì.” Tạ Minh Châu quay đi. Lựa chọn ấy chưa phải bằng chứng, nhưng nó là một cánh cửa bà ta tự đóng trước mặt nhiều người. Đêm đó, Lục Hoài Sinh được xác nhận chỉ kích ứng hô hấp nhẹ. Tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện cùng Cố Trạch Ngôn. Cố Dư An ngủ gục trên ghế, kính trượt xuống gần chóp mũi. “Anh có thể về,” tôi nói. “Cô cũng có thể.” “Tôi đang chờ ông Hoài Sinh tỉnh hẳn.” “Tôi cũng vậy.” Chúng tôi im lặng. Máy bán nước kêu rè rè ở cuối hành lang. Sau nhiều ngày sống giữa những lớp hương phức tạp, mùi cồn sát trùng đơn giản đến dễ chịu.