Cố Trạch Ngôn đưa tôi một cốc nước ấm. “Lúc nhìn thấy khói, tôi đã nghĩ cô ở trong đó.” “Tôi không ở đó.” “Tôi biết sau khi gọi.” Anh nhìn hai bàn tay mình. “Nhưng trong vài giây, tôi muốn điều người khóa cửa Mộc Tê, đưa cô đến nơi khác và không cho cô tiếp tục.” “Anh đã không làm.” “Vì cô sẽ ghét tôi.” “Không chỉ vì thế.” Tôi đặt cốc xuống. “Anh không làm vì nỗi sợ của anh không tạo ra quyền quyết định đời tôi.” Anh ngẩng lên. “Tôi vẫn sợ,” anh nói. “Tôi cũng vậy.” “Cô có muốn dừng không?” Tôi nghĩ đến mảnh sổ của mẹ, mẫu bị phá, xưởng suýt bị niêm phong và lời đe dọa của Tạ Minh Châu. Dừng lại là một lựa chọn hợp lệ. Chính vì hợp lệ, câu trả lời của tôi mới có ý nghĩa. “Không. Tôi muốn hoàn tất.” “Vậy tôi đi cùng theo điều kiện của cô.” Tôi tựa đầu ra sau ghế. “Điều kiện hiện tại là im lặng năm phút.” Anh gật đầu. Bốn phút sau, Cố Dư An ngáy một tiếng rất nhỏ. Tôi và Cố Trạch Ngôn cùng quay sang rồi cùng bật cười. Khoảnh khắc ấy không xóa khói ngoài viện, nhưng giữ cho nỗi sợ không chiếm toàn bộ căn phòng. Sáng hôm sau, nhà máy Tân Lộ gửi dữ liệu dưới lệnh bảo toàn chứng cứ. TN-7 không phải tên một sản phẩm duy nhất. Đó là mã dự án qua chín phiên bản. Phiên bản đầu có độ ổn định thấp, từng được chuyển đến Thịnh Hương trước vụ cháy để thử kín. Phiên bản thứ bảy, tên thương mại Tinh Neo Bảy, chỉ được hoàn thiện và bán ra mười bốn tháng sau khi Cố lão tiên sinh mất.