Trang sổ cháy ghi quyền tác giả không thuộc người trả tiền. Câu trong phong bì nói giữ điều không sinh lời và trả lại tên cho người tạo ra nó. Tầng đầu dẫn đến kho giống. Tầng giữa chứa trà hun, gỗ tuyết tùng và nhựa thơm từ xưởng cũ, tượng trưng cho sản xuất. Tầng cuối là phép thử xem người đọc có bảo vệ sự thật hay chỉ chọn mùi thuận lợi cho quyền lực. Chiếc vòng gỗ còn một bí mật. Tám hạt mang vết mòn khác nhau. Khi đặt lên bản đồ kho giống theo thứ tự mã lô, chúng tạo thành ký hiệu của quỹ ủy thác Hương Phổ. Điều khoản trong hồ sơ quỹ quy định quyền biểu quyết đặc biệt không thuộc người thừa kế trực hệ. Nó được trao tạm thời cho người đồng thời bảo vệ kho giống, công nhận quyền tác giả của người pha chế và duy trì phòng lưu trữ độc lập. Tên người đầu tiên đủ điều kiện không được viết sẵn. Đó không phải ngai vàng dành cho một người. Đó là bài kiểm tra hành vi. Cố Trạch Ngôn có thể dùng việc mình mở kho và bảo vệ kiểm định để nhận quyền. Nhưng anh đọc điều khoản rồi đề nghị chuyển quyền biểu quyết vào một ủy thác độc lập gồm đại diện vùng trồng, người lao động, nhà pha chế và chuyên gia lưu trữ. “Tại sao?” tôi hỏi khi chỉ có hai chúng tôi trong phòng. “Nếu tôi nhận quyền vì đã giúp giải câu đố, người tiếp theo sẽ lại tìm cách sở hữu câu trả lời.” Anh đẩy bản đề xuất cho tôi. “Kho giống và tên người tạo công thức không nên phụ thuộc một người tốt hay xấu.”