“Anh có thể mất ghế.” “Có thể.” “Anh đã cần bản di chúc để giữ nó.” “Lúc đầu.” Anh tháo chiếc đồng hồ cũ, đặt cạnh hồ sơ. “Bây giờ tôi muốn giữ một thứ khác.” “Thứ gì?” “Khả năng nhìn cô mà không biết mình đã dùng sự thật của cô để mua quyền lực.” Tôi không trả lời ngay. Tôi ký tên với tư cách người chứng kiến đề xuất, không phải vì tình cảm, mà vì cấu trúc ấy đúng với điều di chúc yêu cầu. Buổi công bố diễn ra sau đó hai ngày. Khi người chủ trì tuyên bố lọ trong két hợp lệ theo niêm phong bề mặt, tôi yêu cầu mở kiểm định công khai. Tạ Minh Châu phản đối, nhưng ba bên đã ký quyền kiểm tra từ ngày đầu. Tôi đập lọ trên khay đã chuẩn bị. Mùi cam đắng, mộc tê, gỗ và lớp khô lạnh lan ra. Mọi thứ diễn ra đúng như khoảnh khắc tôi đã sống đi sống lại trong đầu. Ba chuyên gia độc lập xác nhận Tinh Neo Bảy. Chứng nhận ngày thương mại hóa hiện lên màn hình. Hội trường hiểu rằng người chết không thể sử dụng một chất ra đời sau mình. Tạ Minh Châu nói niêm phong chứng minh mẫu chưa bị thay. Tôi trình ảnh vết nứt sạch bụi, kết quả tuổi sáp không đồng nhất và nhật ký chứng thư số. Sau đó tôi dừng lại ở ranh giới của mình. “Các bằng chứng về người thực hiện đã được chuyển cho cơ quan điều tra. Tôi không kết tội cá nhân tại đây. Kết luận chuyên môn của tôi chỉ có ba điểm: lớp hương thứ ba trong két không cùng mẻ với mẫu đối chứng; nó chứa chất thương mại hóa sau ngày người lập di chúc qua đời; vì vậy nó không thể được dùng làm căn cứ xác định ý chí của ông.”