Một phóng viên hỏi ai sẽ thừa kế Thịnh Hương. Tôi mở hồ sơ ủy thác. “Câu hỏi của bản di chúc không phải ai có cùng huyết thống. Nó hỏi ai bảo vệ được kho giống, quyền tác giả và bằng chứng ngay cả khi những thứ ấy không sinh lời trước mắt.” Cố Trạch Ngôn bước lên, công bố từ bỏ quyền nhận biểu quyết cá nhân và chuyển cơ chế sang ủy thác độc lập. Đại diện người lao động sẽ có ghế. Tên các nhà pha chế bị xóa khỏi công thức cũ sẽ được phục hồi sau kiểm tra hồ sơ. Kho giống không được bán trong thời hạn bảo tồn. Ở hàng ghế bên, một phụ nữ lớn tuổi bật khóc khi tên chồng bà xuất hiện trong danh sách tác giả được trả lại. Tôi nhìn nét mực của mẹ trên màn hình, lần đầu hiểu rằng bà giữ mẫu không phải để chống một tập đoàn. Bà giữ nó để một người tạo ra thứ đẹp đẽ không bị biến mất khỏi chính tác phẩm của mình. Tạ Minh Châu rời hội trường cùng luật sư. Một tuần sau, bà bị tạm đình chỉ và điều tra về hành vi làm giả chứng cứ, xâm nhập hệ thống cùng chỉ đạo thu hồi mẫu trái phép. Trợ lý của bà được xem xét trách nhiệm riêng. Tôi không thấy hả hê như mình từng tưởng. Công lý không có mùi chiến thắng. Nó giống một căn phòng vừa mở cửa sau cháy: lạnh, bừa bộn và cần rất nhiều người sửa lại. Cố Trạch Ngôn mất chức giám đốc tạm quyền trong cuộc tái cấu trúc, nhưng ở lại phụ trách vận hành kho giống theo hợp đồng có giám sát. Anh công khai toàn bộ hồ sơ vụ cháy. Bốn mươi ba công nhân cũ được mời tự quyết định có nêu tên hay giữ riêng tư. Không ai bị dùng làm lý do cho lời nói dối mới.