“Tôi đồng ý,” tôi nói. “Sau khi anh ký đủ ba bản.” “Ba bản?” “Một bản cho anh, một cho tôi, một cho Cố Dư An chụp ảnh bằng chiếc đồng hồ sáng tạo.” Cố Dư An quay lại, mặt đỏ bừng. “Em đã giải thích chuyện đó rồi.” Tiếng cười lấp đầy căn xưởng. Hai tháng sau, mùi hương mới hoàn thành. Tôi dùng lá mộc tê xanh ở tầng đầu, gỗ tuyết tùng phục dựng từ xưởng cũ ở tầng giữa và một lớp hạt rang ấm ở cuối. Không có Tinh Neo Bảy. Độ lưu hương ngắn hơn sản phẩm thị trường, nhưng đó là chủ ý. Ký ức không cần bám mãi trên da để chứng minh nó từng tồn tại. Tôi đặt tên công thức là Trả Lại Tên. Trong phòng trưng bày, dưới tên tôi còn có tên hai kỹ thuật viên hỗ trợ, người trồng nguyên liệu và Lục Hoài Sinh với vai trò giám sát lưu trữ. Tên mẹ tôi nằm ở phần lịch sử mẫu đối chứng, không lớn hơn ai, cũng không bị xóa đi. Tối khai trương, Cố Trạch Ngôn đứng cạnh cửa, cổ tay áo xắn lên để lộ vết bỏng. Chiếc đồng hồ cũ đã chạy lại. “Anh sửa nó rồi?” tôi hỏi. “Không. Tôi thay bộ máy bên trong, giữ nguyên mặt kính.” “Cố lão tiên sinh từng bảo anh đừng sửa.” “Ông ấy cũng từng để quá nhiều người sống theo nỗi sợ của mình.” Anh nhìn tôi. “Tôi muốn nhớ thời điểm cũ mà vẫn để thời gian đi tiếp.” Tôi đưa anh chiếc vòng gỗ mộc tê đã được ủy thác cho phép phục chế. Bản gốc nằm trong tủ lưu trữ; đây là bản sao đánh dấu ngày công bố sự thật.