Anh không nhận ngay. “Cô muốn tặng tôi?” “Tôi muốn anh giữ đến khi phòng trưng bày đóng cửa tối nay. Sau đó trả lại đúng biên bản.” “Lãng mạn thật.” “Tôi là người làm lưu trữ.” “Vậy tôi ký ở đâu?” Tôi cười, đặt vòng vào tay anh. Ngoài cửa kính, mưa Lâm Châu rơi mỏng trên phố. Mùi lá mộc tê từ chậu cây cạnh cửa hòa với hương gỗ ấm trong phòng. Cố Trạch Ngôn đứng bên tôi, không che trước, không kéo lùi, chỉ chạm nhẹ ngón tay vào mu bàn tay tôi như một câu hỏi. Tôi lật tay lại và đan các ngón tay với anh. Lần này không giới hạn một đoạn qua cầu. Chiếc vòng gỗ nằm giữa hai lòng bàn tay, ấm dần lên. Mùi hương mới không kể rằng chúng tôi đã quên vụ cháy, những lời nói dối hay cái giá của sự thật. Nó chỉ chứng minh những điều từng bị giấu có thể được gọi đúng tên, đặt đúng chỗ và trao lại cho người có quyền lựa chọn. Còn thời gian, cuối cùng, đã chịu đi tiếp.