Khói không bốc lên từ Mộc Tê. Nó dựng thành một cột xám phía bên kia sông Miên, đúng hướng Viện Hương Phổ. Tôi gọi Cố Trạch Ngôn khi đã chạy ra đường. Anh chỉ nói một câu: “Tôi đến đón cô.” “Tôi tự đi nhanh hơn.” “Vậy gặp ở cổng viện. Không vào một mình.” Lần này tôi đồng ý, không phải vì anh có quyền cấm, mà vì kho lưu trữ đang cháy và đi một mình không chứng minh được điều gì ngoài sự hấp tấp. Khi tôi đến, xe cứu hỏa đã chắn nửa con phố. Đám cháy nhỏ hơn tôi tưởng, tập trung ở phòng tiếp nhận mẫu phía đông. Nhân viên được sơ tán ra sân. Tôi tìm Lục Hoài Sinh giữa những chiếc chăn giữ nhiệt và thấy ông đang ngồi trên bậc đá, mặt ám khói nhưng vẫn tỉnh. “Ông có bị thương không?” “Chỉ hít một ít khói. Đừng nhìn ta như nhìn lọ sắp vỡ.” Ông ho hai tiếng. “Mẫu trong két ngân hàng an toàn. Nhưng bản chia gửi đến viện đã được chuyển về đây sáng nay để kiểm tra phổ lần hai.” “Ở trong phòng cháy?” Ông gật đầu. Một nhân viên phòng thí nghiệm báo tủ chống cháy bị cạy trước khi chuông vang. Lọ đối chứng của chúng tôi vỡ trong bồn rửa. Máy ghi hình mất dữ liệu mười bảy phút vì cầu dao nhánh bị ngắt bằng tay. Tạ Minh Châu đã nói mẫu cuối cùng sẽ biến mất. Bà ta có thể đang dọa, hoặc biết trước. Nhưng tôi chưa thể dùng một câu nói để kết luận ai châm lửa. Cố Trạch Ngôn đến cùng Cố Dư An và một luật sư độc lập. Anh đi thẳng đến chỗ Lục Hoài Sinh, hỏi ông có đồng ý để bác sĩ kiểm tra không. Chỉ sau khi ông gật đầu, anh mới gọi người đưa cáng đến. “Ngân hàng báo không có truy cập trái phép,” Cố Dư An nói với tôi. “Mẫu chính còn nguyên.” “Không mở nó nữa nếu chưa cần. Chúng ta còn dữ liệu phổ của ba lần đo.” “Nhưng phòng thử nói dữ liệu gốc trên máy bị cháy.” “Tôi giữ bản in đường phổ và file ngoại tuyến.” Tôi đã làm điều mẹ từng làm: không để một bằng chứng ở nơi người muốn xóa nó biết trước. Tuy vậy, bản dữ liệu chỉ cho biết mẫu két và mẫu kho khác nhau. Nó chưa chứng minh chất giữ hương được tạo sau ngày niêm phong. Cố Trạch Ngôn nhìn cửa sổ đen khói. “Tân Lộ.” “Thùng TN-7 chúng ta lấy từ kho là phiên bản ba tháng sau vụ cháy. Tôi cần hồ sơ phát triển để xác định thế hệ polymer.” “Nhà máy từ chối.” “Vì chúng ta hỏi với tư cách nội bộ Thịnh Hương.” Tôi quay sang luật sư. “Hãy gửi yêu cầu bảo toàn chứng cứ từ tổ giám sát và cơ quan điều tra vụ cháy hôm nay. Không yêu cầu giao bí mật công thức. Chỉ yêu cầu ngày đăng ký, ngày bán thương mại và dấu phổ định danh của các phiên bản TN-7.” Tạ Minh Châu xuất hiện sau hàng rào cứu hỏa, áo khoác đỏ rượu nổi bật giữa khói. Bà ta đến gần nhưng bị cảnh sát chặn. “Cô hài lòng chưa?” bà ta gọi. “Một cuộc săn phù thủy đã khiến viện lưu trữ cháy.” Tôi không đáp qua hàng rào. Tôi bước đến đủ gần để bà ta nghe rõ mà không cần hét. “Bà nói mẫu cuối cùng sẽ biến mất trước khi chuông báo cháy vang.” “Tôi nói một khả năng.” “Vậy bà sẽ không phản đối giao điện thoại và lịch di chuyển cho điều tra viên.” Nét mặt bà ta cứng lại trong một khoảnh khắc. “Cô không có quyền yêu cầu.” “Đúng. Tôi chỉ muốn biết bà sẽ chọn gì.” Tạ Minh Châu quay đi. Lựa chọn ấy chưa phải bằng chứng, nhưng nó là một cánh cửa bà ta tự đóng trước mặt nhiều người. Đêm đó, Lục Hoài Sinh được xác nhận chỉ kích ứng hô hấp nhẹ. Tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện cùng Cố Trạch Ngôn. Cố Dư An ngủ gục trên ghế, kính trượt xuống gần chóp mũi. “Anh có thể về,” tôi nói. “Cô cũng có thể.” “Tôi đang chờ ông Hoài Sinh tỉnh hẳn.” “Tôi cũng vậy.” Chúng tôi im lặng. Máy bán nước kêu rè rè ở cuối hành lang. Sau nhiều ngày sống giữa những lớp hương phức tạp, mùi cồn sát trùng đơn giản đến dễ chịu. Cố Trạch Ngôn đưa tôi một cốc nước ấm. “Lúc nhìn thấy khói, tôi đã nghĩ cô ở trong đó.” “Tôi không ở đó.” “Tôi biết sau khi gọi.” Anh nhìn hai bàn tay mình. “Nhưng trong vài giây, tôi muốn điều người khóa cửa Mộc Tê, đưa cô đến nơi khác và không cho cô tiếp tục.” “Anh đã không làm.” “Vì cô sẽ ghét tôi.” “Không chỉ vì thế.” Tôi đặt cốc xuống. “Anh không làm vì nỗi sợ của anh không tạo ra quyền quyết định đời tôi.” Anh ngẩng lên. “Tôi vẫn sợ,” anh nói. “Tôi cũng vậy.” “Cô có muốn dừng không?” Tôi nghĩ đến mảnh sổ của mẹ, mẫu bị phá, xưởng suýt bị niêm phong và lời đe dọa của Tạ Minh Châu. Dừng lại là một lựa chọn hợp lệ. Chính vì hợp lệ, câu trả lời của tôi mới có ý nghĩa. “Không. Tôi muốn hoàn tất.” “Vậy tôi đi cùng theo điều kiện của cô.” Tôi tựa đầu ra sau ghế. “Điều kiện hiện tại là im lặng năm phút.” Anh gật đầu. Bốn phút sau, Cố Dư An ngáy một tiếng rất nhỏ. Tôi và Cố Trạch Ngôn cùng quay sang rồi cùng bật cười. Khoảnh khắc ấy không xóa khói ngoài viện, nhưng giữ cho nỗi sợ không chiếm toàn bộ căn phòng. Sáng hôm sau, nhà máy Tân Lộ gửi dữ liệu dưới lệnh bảo toàn chứng cứ. TN-7 không phải tên một sản phẩm duy nhất. Đó là mã dự án qua chín phiên bản. Phiên bản đầu có độ ổn định thấp, từng được chuyển đến Thịnh Hương trước vụ cháy để thử kín. Phiên bản thứ bảy, tên thương mại Tinh Neo Bảy, chỉ được hoàn thiện và bán ra mười bốn tháng sau khi Cố lão tiên sinh mất. Dấu phổ của mẫu trong két khớp phiên bản thứ bảy ở ba đỉnh đặc trưng. Tôi kiểm tra lại bằng bản in, file ngoại tuyến và một mẫu mới mua ẩn danh trên thị trường. Kết quả không thay đổi. Người đã pha lớp hương thứ ba dùng một chất chưa tồn tại vào ngày di chúc được niêm phong. Bằng chứng hóa học đã rõ. Chuỗi người thực hiện vẫn cần khép lại. Kiểm toán chứng thư số của Cố Trạch Ngôn cho thấy lệnh thu giữ giả được gửi từ máy tính phòng họp ban thương hiệu. Camera hành lang ghi trợ lý của Tạ Minh Châu vào phòng ngoài giờ. Hồ sơ Lam Kính dẫn đến tài khoản do cùng trợ lý quản lý. Quan trọng nhất, dữ liệu định vị hợp pháp từ xe công vụ cho thấy xe của trợ lý dừng sau Viện Hương Phổ mười ba phút trước khi cầu dao bị ngắt. Trợ lý xin luật sư và khai rằng mình làm theo lệnh tiêu hủy “mẫu rò rỉ”, không biết phòng sẽ cháy khi dung môi bén tia lửa. Anh ta giao các tin nhắn đã xóa được khôi phục từ bản sao doanh nghiệp. Người gửi dùng tài khoản phụ gắn với số của Tạ Minh Châu. Tôi đọc bản trích xuất trong phòng tổ giám sát. Không có câu “hãy đốt viện”. Chỉ có những chỉ đạo đủ mơ hồ để người ra lệnh giữ khoảng cách: lấy mẫu về, xóa bản đo, đừng để ngày công bố còn thứ gì ngoài lọ trong két. Lục Hoài Sinh, đã xuất viện, đặt kính xuống bàn. “Đủ để chuyển cơ quan điều tra.” Cố Trạch Ngôn nhìn tôi. “Còn công bố di chúc?” “Vẫn diễn ra. Nhưng chúng ta không được công bố danh tính người tráo mẫu trước khi điều tra chính thức. Tôi sẽ chứng minh mẫu giả và giải lớp chỉ dẫn còn lại.” Trang sổ cháy ghi quyền tác giả không thuộc người trả tiền. Câu trong phong bì nói giữ điều không sinh lời và trả lại tên cho người tạo ra nó. Tầng đầu dẫn đến kho giống. Tầng giữa chứa trà hun, gỗ tuyết tùng và nhựa thơm từ xưởng cũ, tượng trưng cho sản xuất. Tầng cuối là phép thử xem người đọc có bảo vệ sự thật hay chỉ chọn mùi thuận lợi cho quyền lực. Chiếc vòng gỗ còn một bí mật. Tám hạt mang vết mòn khác nhau. Khi đặt lên bản đồ kho giống theo thứ tự mã lô, chúng tạo thành ký hiệu của quỹ ủy thác Hương Phổ. Điều khoản trong hồ sơ quỹ quy định quyền biểu quyết đặc biệt không thuộc người thừa kế trực hệ. Nó được trao tạm thời cho người đồng thời bảo vệ kho giống, công nhận quyền tác giả của người pha chế và duy trì phòng lưu trữ độc lập. Tên người đầu tiên đủ điều kiện không được viết sẵn. Đó không phải ngai vàng dành cho một người. Đó là bài kiểm tra hành vi. Cố Trạch Ngôn có thể dùng việc mình mở kho và bảo vệ kiểm định để nhận quyền. Nhưng anh đọc điều khoản rồi đề nghị chuyển quyền biểu quyết vào một ủy thác độc lập gồm đại diện vùng trồng, người lao động, nhà pha chế và chuyên gia lưu trữ. “Tại sao?” tôi hỏi khi chỉ có hai chúng tôi trong phòng. “Nếu tôi nhận quyền vì đã giúp giải câu đố, người tiếp theo sẽ lại tìm cách sở hữu câu trả lời.” Anh đẩy bản đề xuất cho tôi. “Kho giống và tên người tạo công thức không nên phụ thuộc một người tốt hay xấu.” “Anh có thể mất ghế.” “Có thể.” “Anh đã cần bản di chúc để giữ nó.” “Lúc đầu.” Anh tháo chiếc đồng hồ cũ, đặt cạnh hồ sơ. “Bây giờ tôi muốn giữ một thứ khác.” “Thứ gì?” “Khả năng nhìn cô mà không biết mình đã dùng sự thật của cô để mua quyền lực.” Tôi không trả lời ngay. Tôi ký tên với tư cách người chứng kiến đề xuất, không phải vì tình cảm, mà vì cấu trúc ấy đúng với điều di chúc yêu cầu. Buổi công bố diễn ra sau đó hai ngày. Khi người chủ trì tuyên bố lọ trong két hợp lệ theo niêm phong bề mặt, tôi yêu cầu mở kiểm định công khai. Tạ Minh Châu phản đối, nhưng ba bên đã ký quyền kiểm tra từ ngày đầu. Tôi đập lọ trên khay đã chuẩn bị. Mùi cam đắng, mộc tê, gỗ và lớp khô lạnh lan ra. Mọi thứ diễn ra đúng như khoảnh khắc tôi đã sống đi sống lại trong đầu. Ba chuyên gia độc lập xác nhận Tinh Neo Bảy. Chứng nhận ngày thương mại hóa hiện lên màn hình. Hội trường hiểu rằng người chết không thể sử dụng một chất ra đời sau mình. Tạ Minh Châu nói niêm phong chứng minh mẫu chưa bị thay. Tôi trình ảnh vết nứt sạch bụi, kết quả tuổi sáp không đồng nhất và nhật ký chứng thư số. Sau đó tôi dừng lại ở ranh giới của mình. “Các bằng chứng về người thực hiện đã được chuyển cho cơ quan điều tra. Tôi không kết tội cá nhân tại đây. Kết luận chuyên môn của tôi chỉ có ba điểm: lớp hương thứ ba trong két không cùng mẻ với mẫu đối chứng; nó chứa chất thương mại hóa sau ngày người lập di chúc qua đời; vì vậy nó không thể được dùng làm căn cứ xác định ý chí của ông.” Một phóng viên hỏi ai sẽ thừa kế Thịnh Hương. Tôi mở hồ sơ ủy thác. “Câu hỏi của bản di chúc không phải ai có cùng huyết thống. Nó hỏi ai bảo vệ được kho giống, quyền tác giả và bằng chứng ngay cả khi những thứ ấy không sinh lời trước mắt.” Cố Trạch Ngôn bước lên, công bố từ bỏ quyền nhận biểu quyết cá nhân và chuyển cơ chế sang ủy thác độc lập. Đại diện người lao động sẽ có ghế. Tên các nhà pha chế bị xóa khỏi công thức cũ sẽ được phục hồi sau kiểm tra hồ sơ. Kho giống không được bán trong thời hạn bảo tồn. Ở hàng ghế bên, một phụ nữ lớn tuổi bật khóc khi tên chồng bà xuất hiện trong danh sách tác giả được trả lại. Tôi nhìn nét mực của mẹ trên màn hình, lần đầu hiểu rằng bà giữ mẫu không phải để chống một tập đoàn. Bà giữ nó để một người tạo ra thứ đẹp đẽ không bị biến mất khỏi chính tác phẩm của mình. Tạ Minh Châu rời hội trường cùng luật sư. Một tuần sau, bà bị tạm đình chỉ và điều tra về hành vi làm giả chứng cứ, xâm nhập hệ thống cùng chỉ đạo thu hồi mẫu trái phép. Trợ lý của bà được xem xét trách nhiệm riêng. Tôi không thấy hả hê như mình từng tưởng. Công lý không có mùi chiến thắng. Nó giống một căn phòng vừa mở cửa sau cháy: lạnh, bừa bộn và cần rất nhiều người sửa lại. Cố Trạch Ngôn mất chức giám đốc tạm quyền trong cuộc tái cấu trúc, nhưng ở lại phụ trách vận hành kho giống theo hợp đồng có giám sát. Anh công khai toàn bộ hồ sơ vụ cháy. Bốn mươi ba công nhân cũ được mời tự quyết định có nêu tên hay giữ riêng tư. Không ai bị dùng làm lý do cho lời nói dối mới. Mộc Tê đóng cửa mười hai ngày để sửa mái và hoàn thiện giấy phép phòng thử. Tôi không nhận tiền mua xưởng từ Thịnh Hương. Tôi dùng phí kiểm định đã được trả theo hợp đồng, khoản bồi thường cho lệnh niêm phong giả và tiền bán chiếc máy dự phòng để bắt đầu lại. Xưởng nhỏ hơn kế hoạch, nhưng mọi thiết bị đều thuộc quyền của tôi. Ngày treo lại biển, Cố Dư An mang đến một chậu mộc tê cao gần bằng người. “Tặng khai trương,” cậu nói. “Không lấy từ kho giống. Em có hóa đơn.” “Cậu tiến bộ rồi.” “Em còn chụp ảnh hóa đơn ở ba nơi.” Cố Trạch Ngôn đến sau, không mang hoa. Anh đặt lên bàn một phiếu đặt hàng có đóng dấu của ủy thác Hương Phổ. “Tôi muốn thuê Mộc Tê tạo một mùi hương mới cho phòng trưng bày quyền tác giả.” Tôi đọc phạm vi công việc. Không có điều khoản sở hữu tên người pha chế. Quyền tác giả thuộc xưởng, quyền sử dụng được cấp có thời hạn, toàn bộ mẫu đối chứng do bên thứ ba lưu. “Khách hàng đầu tiên của phiên bản Mộc Tê mới,” tôi nói. “Anh đã đọc kỹ điều khoản chưa?” “Ba lần.” “Không mặc cả?” “Tôi có một đề nghị.” “Tôi đang nghe.” “Sau khi bàn xong công việc, cô có muốn ăn tối với tôi không? Không phải cuộc họp, không liên quan hợp đồng. Cô có thể từ chối và đơn hàng vẫn giữ nguyên.” Cố Dư An lập tức quay lưng giả vờ nghiên cứu chậu cây. Tôi nhìn Cố Trạch Ngôn. Anh không còn chiếc ghế quyền lực từng muốn giữ. Tôi cũng không còn là chuyên gia cần tiền của anh để cứu xưởng. Giữa chúng tôi vẫn có một hợp đồng, nhưng anh đã tách câu hỏi khỏi nó rõ ràng. “Tôi đồng ý,” tôi nói. “Sau khi anh ký đủ ba bản.” “Ba bản?” “Một bản cho anh, một cho tôi, một cho Cố Dư An chụp ảnh bằng chiếc đồng hồ sáng tạo.” Cố Dư An quay lại, mặt đỏ bừng. “Em đã giải thích chuyện đó rồi.” Tiếng cười lấp đầy căn xưởng. Hai tháng sau, mùi hương mới hoàn thành. Tôi dùng lá mộc tê xanh ở tầng đầu, gỗ tuyết tùng phục dựng từ xưởng cũ ở tầng giữa và một lớp hạt rang ấm ở cuối. Không có Tinh Neo Bảy. Độ lưu hương ngắn hơn sản phẩm thị trường, nhưng đó là chủ ý. Ký ức không cần bám mãi trên da để chứng minh nó từng tồn tại. Tôi đặt tên công thức là Trả Lại Tên. Trong phòng trưng bày, dưới tên tôi còn có tên hai kỹ thuật viên hỗ trợ, người trồng nguyên liệu và Lục Hoài Sinh với vai trò giám sát lưu trữ. Tên mẹ tôi nằm ở phần lịch sử mẫu đối chứng, không lớn hơn ai, cũng không bị xóa đi. Tối khai trương, Cố Trạch Ngôn đứng cạnh cửa, cổ tay áo xắn lên để lộ vết bỏng. Chiếc đồng hồ cũ đã chạy lại. “Anh sửa nó rồi?” tôi hỏi. “Không. Tôi thay bộ máy bên trong, giữ nguyên mặt kính.” “Cố lão tiên sinh từng bảo anh đừng sửa.” “Ông ấy cũng từng để quá nhiều người sống theo nỗi sợ của mình.” Anh nhìn tôi. “Tôi muốn nhớ thời điểm cũ mà vẫn để thời gian đi tiếp.” Tôi đưa anh chiếc vòng gỗ mộc tê đã được ủy thác cho phép phục chế. Bản gốc nằm trong tủ lưu trữ; đây là bản sao đánh dấu ngày công bố sự thật. Anh không nhận ngay. “Cô muốn tặng tôi?” “Tôi muốn anh giữ đến khi phòng trưng bày đóng cửa tối nay. Sau đó trả lại đúng biên bản.” “Lãng mạn thật.” “Tôi là người làm lưu trữ.” “Vậy tôi ký ở đâu?” Tôi cười, đặt vòng vào tay anh. Ngoài cửa kính, mưa Lâm Châu rơi mỏng trên phố. Mùi lá mộc tê từ chậu cây cạnh cửa hòa với hương gỗ ấm trong phòng. Cố Trạch Ngôn đứng bên tôi, không che trước, không kéo lùi, chỉ chạm nhẹ ngón tay vào mu bàn tay tôi như một câu hỏi. Tôi lật tay lại và đan các ngón tay với anh. Lần này không giới hạn một đoạn qua cầu. Chiếc vòng gỗ nằm giữa hai lòng bàn tay, ấm dần lên. Mùi hương mới không kể rằng chúng tôi đã quên vụ cháy, những lời nói dối hay cái giá của sự thật. Nó chỉ chứng minh những điều từng bị giấu có thể được gọi đúng tên, đặt đúng chỗ và trao lại cho người có quyền lựa chọn. Còn thời gian, cuối cùng, đã chịu đi tiếp.