Tôi đập vỡ lọ nước hoa trước mặt ba mươi bảy phóng viên vào lúc người chủ trì vừa tuyên bố bản di chúc hoàn toàn hợp lệ. Tiếng thủy tinh nổ trên mặt bàn gỗ mun nghe sắc hơn tiếng máy ảnh. Chất lỏng màu hổ phách chảy qua tờ biên bản, nhỏ xuống tấm thảm xanh sẫm của hội trường Thịnh Hương. Một nhân viên pháp chế bật dậy. Hai thành viên hội đồng cùng gọi bảo vệ. Ở hàng ghế đầu, Tạ Minh Châu nhìn tôi như thể tôi vừa đập nát không phải một lọ hương, mà là giá cổ phiếu của cả tập đoàn. Chỉ có Cố Trạch Ngôn không cử động. Anh đứng bên cửa kính, bộ vest than chì gần như hòa vào nền trời mưa của Lâm Châu. Bàn tay trái đặt hờ trên chiếc đồng hồ cũ. Vết bỏng mờ ở cổ tay lộ ra dưới mép tay áo, nhưng ánh mắt anh chỉ dừng ở lớp hương đang lan trên mặt bàn. Tạ Minh Châu giật micro khỏi tay người chủ trì. “Cô Tống, cô vừa phá hủy vật chứng được niêm phong.” “Tôi vừa mở nó theo đúng điều khoản kiểm định công khai.” Tôi đặt mảnh thủy tinh còn dính sáp niêm phong xuống khay bạc. “Và tôi đề nghị mọi người đừng tin lời tôi ngay.” Câu nói ấy khiến cả hội trường im đi một nhịp. Tôi quay sang ba chuyên gia độc lập đang ngồi ở bàn đối chứng. Không ai trong số họ thuộc Thịnh Hương. Một người phụ trách phòng thí nghiệm nguyên liệu của Viện Hương Phổ, một người là giám định viên thương mại, người còn lại chuyên nghiên cứu chất định hương tổng hợp. Trước buổi công bố, họ chỉ được biết mình sẽ đánh giá một mẫu vô danh. “Tầng đầu là cam đắng và lá mộc tê,” tôi nói. “Tầng giữa có gỗ tuyết tùng đã ủ. Nhưng lớp lưu hương cuối cùng chứa một thứ không thể tồn tại trong bản di chúc này. Xin ba vị xác nhận độc lập.” Người của Viện Hương Phổ cúi xuống dải giấy thử. Giám định viên tháo kính, ngửi lại lần thứ hai. Chuyên gia chất định hương nhìn tôi rất lâu rồi mới bật micro. “Có dấu của Tinh Neo Bảy.” Một làn xôn xao chạy khắp hội trường. Tạ Minh Châu siết chặt thân micro. “Một tên thương mại không chứng minh điều gì.” “Đúng.” Tôi nhìn thẳng vào bà ta. “Ngày thương mại hóa mới chứng minh.” Tôi đưa bản chứng nhận lên màn hình lớn. Con số hiện ra trên nền trắng, rõ đến mức không ai có thể giả vờ không đọc thấy. Tinh Neo Bảy được bán ra lần đầu mười bốn tháng sau ngày Cố lão tiên sinh qua đời. Tôi nghe ai đó ở cuối phòng đánh rơi điện thoại. “Vì vậy,” tôi nói, “mùi hương trong két không thể do người đã mất tạo ra. Nó được pha sau khi ông qua đời.” Ba tuần trước, tôi còn nghĩ rắc rối lớn nhất đời mình là giữ cho xưởng Mộc Tê không bị chủ nợ mang mất chiếc máy chưng cất cuối cùng. Sáng hôm đó, trời Lâm Châu mưa bụi. Nước từ mái hiên rơi đúng vào chiếc xô nhôm đặt cạnh cửa, cứ bảy giây lại kêu một tiếng coong. Tôi ngồi giữa những kệ gỗ cũ, kiểm tra mười hai túi rễ diên vĩ vừa được giao đến. Trên giấy tờ, đó là lô nguyên liệu loại một từ vùng trồng Bạch Sa. Trong tay tôi, nó có mùi đất ẩm quá nặng, lớp phấn trên bề mặt lại mịn bất thường.