Ngày sân thượng Cửu Tầng mở cửa trở lại, tôi đứng dưới cơn mưa đầu mùa và giữ cổ tay Trình Mặc Ngôn khỏi chạm vào chiếc van cuối cùng. “Đừng tháo,” tôi nói. Nước mưa chảy từ mái kính xuống hai bên mặt anh. Kính vuông mảnh mờ đi, nhưng tôi vẫn nhìn thấy ánh mắt rất bình tĩnh sau đó. Anh đang đứng trên một tấm ván gỗ đặt ngang miệng bồn hứng nước, phía sau là hàng chậu rau bị gió quật nghiêng. Dưới chân chúng tôi, sân thượng Cửu Tầng sáng lấp loáng như một mảnh hồ treo trên cao. “Cô mới về chưa đầy một giờ,” anh đáp. “Đừng ngăn người đã biết phải làm gì.” “Tôi biết van này nối với bồn cân bằng áp.” “Vậy cô cũng biết nếu không tháo, đường ống phía đông sẽ nổ.” “Biết.” “Cô vẫn ngăn?” “Tôi biết có một đường xả phụ.” Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi trở lại khu chung cư Vân Tảo với một câu trả lời không phải để rời đi. Tôi kéo túi dụng cụ lên vai, bước qua tấm ván. Nước ngập đến mắt cá. Mặc dù đã đọc biên bản sự cố trên tàu, tôi chưa tưởng tượng được sân thượng lại biến thành một hệ thống sống. Những luống rau xếp theo bậc thang, mái nhà kính phủ rêu, hai bồn nước màu bạc và một mạng ống xanh chạy dọc tường chắn. Ở góc tây, những chiếc thùng nhựa hứng nước mưa được nối bằng dây cao su, trông như một đàn vật nhỏ đang uống vội. Mưa đập lên mái kính thành tiếng rào rào. Phía dưới, người cư dân tầng chín gọi nhau qua cầu thang. “Cô Tạ! Đèn hành lang tắt rồi!” “Đừng dùng thang máy,” tôi hét xuống. “Bảng điện ướt.” Trình Mặc Ngôn tháo van được nửa vòng thì dừng lại. Anh nhìn tôi qua màn nước. “Đường xả phụ ở đâu?” “Sau bồn số hai. Nhưng lối vào bị chậu cây che.” “Cô đi bên trái, tôi giữ áp.” “Tôi không cần anh phân công.” “Vậy cô đi bên trái vì đó là con đường ngắn nhất, còn tôi giữ áp vì tôi đang đứng cạnh đồng hồ.” Anh nói như thể hai việc ấy không liên quan đến quyền lực,