chỉ liên quan đến vật lý. Tôi ghét cách anh khiến một cuộc tranh cãi mất chỗ để bám vào. Tôi lội qua vũng nước, dùng vai đẩy chậu cà chua sang một bên. Rễ cây trồi khỏi đất, quấn quanh ống nhựa. Tôi cắt sợi dây buộc bằng kìm, kéo tấm nắp sắt lên. Đúng lúc ấy, tiếng kim loại rung lên từ bồn chính. “Áp tăng!” Mặc Ngôn gọi. “Tôi thấy.” “Cô có mười giây.” “Đừng đếm.” “Chín.” Tôi luồn tay xuống hốc, lần theo đường ống lạnh buốt. Một khớp nối bị kẹt bởi sỏi. Tôi tháo găng tay ướt, dùng ngón cái ấn mạnh. Sỏi bật ra. Nước phụt lên cổ tay, tràn qua mặt bích rồi đổ xuống máng xả. Kim đồng hồ áp suất hạ từ vùng đỏ về vàng. Mặc Ngôn đóng van chính. Cả hai chúng tôi đứng yên giữa tiếng mưa, nghe sân thượng thở ra như một người vừa được bỏ tay khỏi cổ. “Tôi đã nói đường xả phụ có thật,” tôi nói. “Cô cũng nói đừng tháo van cuối.” “Anh có thể công nhận cả hai.” “Được. Cả hai đều đúng.” Tôi nhìn anh. Trên cằm anh có một vệt rêu xanh. Tôi muốn nói điều đó nhưng quyết định không can thiệp vào diện mạo của người chỉ mới gặp lại sau mười năm. Dưới mái nhà kính, Bành Tú Mai đang đứng chống ô, tay cầm chiếc loa phóng thanh màu đỏ. “Cô Tạ!” bà gọi. “Cô có phải con gái của ông Tạ Minh Khải không?” “Phải.” “Vậy xuống đây ký biên bản. Ban quản trị bảo chính hệ thống của cha cô làm ngập tầng chín.” Mặc Ngôn tháo kính, lau nước bằng vạt áo. “Cô ấy vừa cứu đường ống.” “Cậu cũng từng khóa van!” Bành Tú Mai đáp ngay. “Chúng ta đang thu thập đủ người có liên quan để trách cho công bằng.” Tôi nhìn Mặc Ngôn. Anh không phủ nhận. Đó là lần đầu tiên trong ngày tôi tự hỏi mình có thể đã trở về quá muộn. Vân Tảo không thay đổi nhiều ở tầng dưới. Sảnh vẫn lát đá xám, hòm thư vẫn dán những mẩu quảng cáo chồng lên nhau, chỉ có cây cau cảnh trước thang máy lớn hơn và nghiêng sang một bên. Tấm bảng