thông báo dán lịch họp khẩn ngày mai. Dòng tiêu đề in đậm: XỬ LÝ TRÁCH NHIỆM HỆ THỐNG HỨNG MƯA CỬU TẦNG. Tên tôi được viết tay bên dưới, kèm chức danh kỹ sư thoát nước. Tôi tháo áo mưa, đặt lên ghế nhựa ngoài phòng quản lý. Trình Mặc Ngôn bước theo sau, trên tay cầm chiếc van đã tháo. “Anh không cần vào,” tôi nói. “Ban quản trị yêu cầu tôi có mặt.” “Với tư cách gì?” “Quản lý kỹ thuật tòa nhà.” Tôi quay lại. “Anh làm ở đây?” “Ba năm rồi.” “Ba năm?” “Cô không hỏi.” “Tôi không biết phải hỏi anh ở đâu.” Câu trả lời làm anh im lặng. Mười năm trước, khi tôi rời Vân Tảo để vào đại học, Trình Mặc Ngôn là người thường ngồi trên bậc cầu thang giữa tầng tám và tầng chín, tay dính mùn gỗ, tai đeo tai nghe cũ. Anh lớn hơn tôi ba tuổi, sống cùng mẹ ở căn hộ đối diện nhà tôi. Cha anh bỏ đi khi anh mười một tuổi. Mẹ tôi vẫn bảo anh ăn cơm cùng chúng tôi mỗi khi cha tôi sửa mái đến khuya. Tôi nhớ một đêm mưa, Mặc Ngôn đưa tôi lên sân thượng xem những thùng nước đầu tiên. Khi ấy, vườn cộng đồng chỉ có sáu chậu bạc hà và một chiếc máng xối méo. Anh nói cha tôi đã vẽ một hệ thống có thể giữ nước cho cả khu nhà. Tôi tin anh. Rồi cha tôi bị kiện vì một đường ống vỡ, mẹ tôi bán căn hộ, còn tôi nhận học bổng và rời đi. Mặc Ngôn không tiễn ở cổng. Bây giờ anh đứng trước mặt tôi, cầm chiếc van cũ như một bằng chứng có thể dùng chống lại người đã mất. “Anh khóa van?” tôi hỏi. “Có.” “Vì sao?” “Trong biên bản ngày mai tôi sẽ nói.” “Anh có thể nói với tôi bây giờ.” “Cô có thể đọc biên bản ngày mai.” Tôi ghét câu trả lời ấy hơn cả vẻ bình tĩnh của anh. Cửa phòng quản lý mở. Lục Thanh Hà, đại diện ban quản trị, bước ra với một xấp hồ sơ. Chị mặc áo sơ mi trắng, tóc búi gọn, giày cao gót không phù hợp với nền nước mà vẫn đi