rất chắc. “Cô Tạ, cảm ơn đã đến.” “Chị là người gọi tôi?” “Đúng. Tôi nghe nói cô làm kỹ sư thoát nước cho thành phố Đông Lâm.” “Nam Khê.” “Xin lỗi. Tôi đọc nhầm hồ sơ.” “Không sao.” “Chúng ta cần xác định hệ thống có lỗi thiết kế hay lỗi vận hành. Sau sự cố hôm nay, phương án an toàn nhất là tháo toàn bộ bồn và vườn.” Bành Tú Mai đập loa xuống bàn. “Tháo vườn thì chúng tôi ăn gì?” “Cô vẫn có thể mua rau ở chợ.” “Rau chợ không biết chào tôi mỗi sáng.” Lục Thanh Hà nhắm mắt một giây, như người đã nghe câu ấy quá nhiều lần. Tôi mở bản biên bản. Sự cố được ghi lúc mười bốn giờ hai mươi, lưu lượng mưa vượt mức thiết kế, nước tràn bồn số một, van cuối bị khóa, đường xả phụ không có trong hồ sơ cập nhật. Tôi dừng ở dòng “van cuối bị khóa bởi Trình Mặc Ngôn”. “Anh ký?” tôi hỏi. “Có.” “Anh ghi lý do chưa?” “Ghi rồi.” “Tôi chưa thấy.” “Phần phụ lục.” Lục Thanh Hà đẩy một xấp giấy về phía tôi. Phụ lục chỉ có sơ đồ đường ống, không có giải thích. “Đây là biên bản sơ bộ,” chị nói. “Chúng tôi sẽ hoàn thiện sau khi cô đánh giá.” “Không ai được tháo trước khi có đánh giá độc lập.” “Tôi không hứa.” “Tôi sẽ ghi ý kiến này vào biên bản.” Lục Thanh Hà nhìn tôi thật lâu. “Cô trở về để bảo vệ hệ thống của cha mình hay để tìm người chịu trách nhiệm?” “Chị muốn tôi chọn một trong hai?” “Muốn cô thực tế.” “Tôi đang rất thực tế. Nếu tháo một hệ thống chưa xác định lỗi, chúng ta có thể biến sự cố sửa được thành mất mát không thể đảo ngược.” Mặc Ngôn đặt chiếc van lên bàn. “Ngày mai không tháo.” Lục Thanh Hà quay sang anh. “Cậu không quyết định một mình.” “Đúng. Nhưng cô cũng không được ký lệnh tháo trước khi có phương án thay thế.” Giọng anh không cao. Dù vậy, căn phòng lập tức nhỏ hơn. Tôi nhìn hai người. Một người muốn an toàn bằng cách loại bỏ rủi ro. Một người muốn giữ lại thứ đã