nhiều lần khiến mọi người sợ. Tôi từng nghĩ mình đã thoát khỏi cuộc tranh luận này khi rời Nam Khê. Hóa ra chỉ có thể rời khỏi một nơi, không thể rời khỏi những câu hỏi mình chưa trả lời. Tối đó, tôi được giao căn hộ cũ của cha mẹ ở tầng tám. Ban quản trị chưa bán vì vẫn còn tranh chấp quyền sử dụng. Bụi phủ trên bệ cửa sổ. Chiếc móc treo áo hình con cá vẫn còn ở sau cửa bếp. Tôi đặt vali xuống nền, nghe tiếng mưa lộp bộp trên mái tôn phía xa. Điện thoại hiện ba cuộc gọi nhỡ từ công ty ở Đông Lâm. Tin nhắn cuối cùng viết: Vị trí trưởng nhóm không thể giữ lâu. Cần quyết định trước thứ sáu. Tôi mở cửa sổ. Từ đây có thể nhìn thấy sân thượng Cửu Tầng. Dưới ánh đèn sự cố, Trình Mặc Ngôn vẫn đang ở đó. Anh cúi bên bồn nước, tháo từng mối nối và đặt chúng vào khay gỗ. Không có ai giám sát. Không có cư dân vây quanh. Anh làm việc như thể chiếc van là một câu hỏi chỉ anh còn kiên nhẫn đọc. Tôi lấy bản thiết kế cũ từ đáy vali. Cha tôi đưa nó cho tôi trước ngày tôi đi, bảo rằng bản vẽ nào cũng có một phần bị bỏ quên vì người vẽ tưởng mình đã hiểu hết nước. Tôi chưa bao giờ mở. Bây giờ, trên sân thượng, một người đàn ông đang giữ chiếc van của cha tôi trong lòng bàn tay. Dưới tầng tám, điện thoại rung lần nữa. Tôi đặt bản vẽ lên bàn, mở lớp giấy dầu đầu tiên. Một đường màu xanh chạy từ mái nhà kính tới bồn cân bằng áp, rồi dừng ở một ký hiệu mà hồ sơ ban quản trị không hề có. Bên cạnh ký hiệu, cha tôi viết bằng bút chì: Đừng khóa van khi mưa lớn. Hãy hỏi xem nước đang cố đi đâu. Tôi nhìn ra cửa sổ. Trình Mặc Ngôn ngẩng đầu đúng lúc ấy. Khoảng cách giữa chúng tôi là một tầng nhà, một thập kỷ và một chiếc van chưa tìm được lời giải thích. Anh không vẫy tay. Tôi cũng không. Nhưng sáng hôm sau, tôi biết