lên mái. Sau sự cố, nó bị bán để trả một phần chi phí.” “Vậy đường tràn không có nơi nhận nước.” “Đúng.” “Và anh vẫn vận hành hệ thống?” Mặc Ngôn nhìn những luống rau. “Tôi giới hạn dung tích, khóa từng nhánh khi mưa vượt ngưỡng.” “Bằng phán đoán thủ công?” “Bằng đồng hồ, dự báo và kinh nghiệm.” “Không đủ.” “Tôi biết.” “Anh có thể giết người nếu mái quá tải.” “Tôi biết.” Anh không chống chế. Điều đó không khiến tôi bớt giận. “Vì sao không tháo từ ba năm trước?” Bành Tú Mai chen vào: “Vì tháo thì chúng tôi mất chỗ này.” “Tôi đang hỏi anh ấy.” “Cậu ấy cũng sẽ trả lời như thế, chỉ nói ít hơn.” Mặc Ngôn khép cuốn sổ. “Tôi đã đề nghị gia cố. Ban quản trị không có ngân sách. Tôi giảm tải, thay ống và giữ hệ thống ở mức tạm thời.” “Tạm thời ba năm.” “Cô có phương án tốt hơn?” “Tôi mới về một ngày.” “Vậy đừng kết luận người ở đây ba năm không biết mình đang làm gì.” Lần đầu tiên giọng anh sắc lên. Tôi im lặng. Đỗ Tiểu Lộ bước giữa chúng tôi, giơ tấm áp phích. “Hai anh chị có thể cãi sau khi đo xong không? Em đã đánh dấu tất cả chỗ nước đọng.” Bản vẽ của cô bé vụng nhưng chính xác. Mười hai điểm đọng nước tạo thành một đường cong về phía đông. Không phải ngẫu nhiên. Mái đã võng. Tôi quỳ xuống, đặt thước laser. Mặc Ngôn giữ bia đo ở đầu kia. Chúng tôi làm việc không nói thêm. Sau hai giờ, số liệu cho thấy góc đông nam thấp hơn thiết kế gần ba centimet. “Không phải bồn quá tải hôm qua mới làm võng,” tôi nói. “Độ lún có từ trước.” “Bao lâu?” “Ít nhất vài năm.” Mặc Ngôn nhìn chiếc van trên bàn. “Đó là lý do tôi khóa nhánh đông.” “Anh phát hiện khi nào?” “Ba tuần trước. Tôi gửi yêu cầu kiểm định.” “Ban quản trị chưa trả lời?” “Lục Thanh Hà trả lời rằng cần chờ họp quý.” Tôi thở ra. “Anh khóa van để cô lập tải nước khỏi vùng võng.” “Phải.” “Vì sao không ghi vào biên bản hôm qua?” “Tôi đã ghi trong