phụ lục kỹ thuật gửi trước. Bản cô đọc bị thiếu trang.” Bành Tú Mai giơ loa: “Vậy là có người giấu giấy?” “Chưa kết luận,” tôi nói. “Có thể lỗi sao chép.” “Cô luôn bênh giấy hơn bênh người.” “Giấy không cần bênh. Nó cần đủ trang.” Mặc Ngôn nhìn tôi. Khóe môi anh nhích lên một chút. Buổi họp khẩn bắt đầu lúc chín giờ. Lục Thanh Hà đưa ra ba phương án: tháo toàn bộ vườn, thuê đơn vị ngoài gia cố với chi phí cao, hoặc đóng sân thượng vô thời hạn. Tôi trình số liệu độ võng và yêu cầu kiểm định tải trọng trước khi quyết định. “Cô đang đề nghị tốn thêm tiền,” Thanh Hà nói. “Tôi đang đề nghị biết thứ gì hỏng.” “Cư dân cần câu trả lời ngay.” “Câu trả lời nhanh không làm mái thẳng lại.” Mặc Ngôn đặt bản phụ lục có dấu gửi lên bàn. “Tôi đã báo nguy cơ ba tuần trước.” Thanh Hà đọc rồi cau mày. “Tôi chưa thấy tài liệu này.” “Có xác nhận từ văn phòng.” “Vậy chúng ta sẽ kiểm tra quy trình. Nhưng cậu tự ý khóa van vẫn là lỗi vận hành.” “Đúng.” Tôi quay sang anh. “Anh nhận lỗi?” “Tôi nhận việc không dựng rào cảnh báo đủ sớm. Không nhận việc ngăn nước vào vùng mái yếu.” Thanh Hà xoa thái dương. “Hai người giống nhau hơn tôi tưởng.” “Không,” tôi và Mặc Ngôn nói cùng lúc. Bành Tú Mai cười lớn nhất phòng. Cuối buổi, ban quản trị cho chúng tôi bảy ngày để lập phương án tạm thời. Nếu không chứng minh được an toàn, vườn sẽ bị tháo. Tôi gọi công ty ở Đông Lâm, xin lùi quyết định vị trí trưởng nhóm một tuần. Người quản lý nói họ chỉ cho ba ngày. “Ba ngày cũng được,” tôi đáp. Khi cúp máy, Mặc Ngôn đứng ngoài cửa. Tôi không biết anh nghe bao nhiêu. “Cô không cần ở lại vì hệ thống của cha,” anh nói. “Tôi ở lại để hoàn thành đánh giá.” “Được.” “Anh không hỏi công việc gì sao?” “Cô sẽ kể nếu muốn.” “Anh luôn tôn trọng ranh giới như thể dựng hàng rào à?” “Không. Có lúc tôi dựng muộn.” Anh nhìn sân thượng, nhắc tôi về chiếc