người ta chuẩn bị xong. Căn hộ chín trăm lẻ bốn từng có một bức tường ngăn giữa phòng khách và ban công. Bây giờ, bức tường biến mất. Thay vào đó là cửa kính rộng gần bốn mét, khung nhôm mới và một quầy bar bằng đá. Chủ căn hộ hiện tại đi công tác, Lục Thanh Hà mở cửa bằng chìa khóa quản lý với điều kiện chúng tôi không tháo bất cứ thứ gì. Tôi đặt máy dò cốt thép lên trần. Tín hiệu đứt ở đúng vị trí đường tải từ mái xuống. “Có dầm chuyển,” Mặc Ngôn nói. “Hoặc từng có.” Tôi rà thêm ba lần. Phần bê tông gần cửa kính có mật độ khác hẳn hai bên. Một mảng trám mới hơn đã thay thế đầu dầm cũ. Thanh Hà đứng phía sau, mặt tái đi. “Việc sửa diễn ra trước khi tôi vào ban quản trị.” “Chị có hồ sơ bàn giao không?” “Chỉ có giấy phép cải tạo nội thất.” “Đây không phải nội thất.” Mặc Ngôn chụp lại toàn bộ kết quả đo, đặt thước tỷ lệ cạnh vùng nghi vấn. “Cần kỹ sư kết cấu độc lập.” “Tôi sẽ gọi,” Thanh Hà nói. “Bao lâu?” tôi hỏi. “Hai ngày.” “Bão còn ba ngày.” Chị nhìn tôi. “Cô muốn tôi làm gì?” “Đóng khu vực đông nam sân thượng, chuyển toàn bộ tải di động sang phía tây, chống tạm trần tầng chín và thông báo cư dân.” “Thông báo có thể gây hoảng loạn.” “Trần sập còn gây hoảng loạn hơn.” Thanh Hà siết chùm chìa khóa. “Nếu công khai ngay, giá căn hộ sẽ giảm. Chủ nhà sẽ kiện ban quản trị.” “Còn nếu giấu, ban quản trị sẽ phải giải thích vì sao biết rủi ro mà vẫn để người ở dưới.” Chị nhìn Mặc Ngôn. “Cậu đồng ý?” “Có.” “Cậu luôn chọn phương án tốn nhất.” “Không. Tôi chọn phương án mà người tầng chín còn nguyên trần nhà.” Thanh Hà quay đi gọi điện. Tôi nghe giọng chị run nhưng câu chữ rất rõ. Chị không phải người xấu. Chị chỉ đã quen coi chi phí trước mắt là thứ duy nhất có thể đo được. Chúng tôi mất cả ngày chuyển đất và chậu cây. Bành Tú Mai phản đối việc nhổ luống cải