đã trồng hai tháng. Khi tôi giải thích tải trọng, bà khoanh tay. “Ngày trước cha cô nói chỗ này chịu được.” “Ngày trước bức tường tầng chín còn nguyên.” “Vậy lỗi của người phá tường, sao rau của tôi phải đi?” “Vì nước và trọng lực không biết chờ người có lỗi sửa sai.” Bà nhìn luống cải, rồi cúi xuống nhổ cây đầu tiên. “Cô nói giống cha cô lúc bực.” “Tôi không biết đó là lời khen hay chê.” “Ta cũng chưa quyết định.” Mặc Ngôn làm những giá trồng nhẹ từ gỗ thông. Đỗ Tiểu Lộ vẽ nhãn cho từng khay. Cư dân chuyền đất xuống bằng xô nhỏ. Đến chiều, vùng đông nam nhẹ đi gần hai tấn. Tôi gửi số liệu kiểm định sơ bộ cho công ty ở Đông Lâm. Người quản lý gọi lại. “An Nhiên, cô đang làm việc ngoài phạm vi hợp đồng.” “Tôi biết.” “Chúng tôi cần quyết định vị trí trưởng nhóm ngày mai.” “Tôi có thể bắt đầu từ xa một tuần không?” “Không. Dự án mới cần cô có mặt.” Tôi nhìn sân thượng. Mặc Ngôn đang giữ thang cho Đỗ Tiểu Lộ treo tấm biển KHU VỰC ĐANG GIA CỐ. Anh ngẩng lên đúng lúc tôi nói: “Tôi sẽ trả lời trước mười giờ sáng.” Tôi không kể cuộc gọi cho anh. Buổi tối, cơn mưa thứ hai đến sớm hơn dự báo. Chúng tôi trực trên sân thượng để đo độ võng theo thời gian. Mỗi mười phút, tôi ghi mực nước, áp suất và chuyển vị. Mặc Ngôn kiểm tra máng xả. Bành Tú Mai mang lên bình trà gừng rồi bị chúng tôi đuổi xuống. “Ta sống ở đây bốn mươi năm,” bà nói. “Hai đứa mới là người nên xuống.” “Bà xuống để chúng tôi còn tập trung,” Mặc Ngôn đáp. “Cậu nói như thể ta là tiếng ồn.” “Bà có loa phóng thanh.” Bà lườm anh, nhưng vẫn đi. Mưa dày lên. Thành phố Nam Khê mờ sau tấm rèm nước. Dưới mái nhà kính, chúng tôi ngồi hai đầu chiếc bàn, giữa là bản vẽ của cha tôi và cuốn sổ Mặc Ngôn giữ. “Tại sao anh ở lại?” tôi hỏi. “Cô hỏi việc hay nơi?” “Cả hai.” Anh nhìn đồng hồ đo rồi mới trả lời. “Sau khi