võng ổn định. Tôi tựa trán lên cánh tay và ngủ quên trên bàn. Khi tỉnh, một chiếc áo khoác xanh rêu phủ trên vai. Mặc Ngôn ngồi cạnh cửa, lưng dựa tường, mắt vẫn mở. Anh không bước tới khi tôi ngồi dậy. “Anh chưa ngủ?” “Ngủ mười phút.” “Đó không gọi là ngủ.” “Cô cũng chỉ ngủ hai mươi.” Tôi kéo áo khoác khỏi vai, định đưa lại. Mùi gỗ và mưa bám trên vải khiến động tác chậm đi. “Cảm ơn.” Anh nhận áo. Các ngón tay chạm nhau, lần này không ai rút lại ngay. Mặc Ngôn nhìn tôi, chờ. Tôi biết anh sẽ không tiến thêm nếu tôi không chọn. Tôi nghiêng người hôn anh. Nụ hôn rất ngắn. Khi tôi lùi lại, anh vẫn giữ hai tay trên đầu gối. “Đó có phải quyết định tạm thời không?” anh hỏi. “Tôi chưa có báo cáo đủ dữ liệu.” “Vậy tôi chờ.” Tôi bật cười. Anh cũng cười, lần đầu tiên không giấu. Sáng ấy, kỹ sư kết cấu đến. Sau khi khoan kiểm tra và siêu âm bê tông, ông xác nhận một đoạn dầm chuyển đã bị cắt khi cải tạo căn hộ. Vườn và bồn nước làm tăng tải, nhưng không phải nguyên nhân gốc. Lục Thanh Hà ngồi xuống ghế nhựa trên sân thượng, hai tay ôm trán. “Ban quản trị cũ đã ký hồ sơ,” chị nói. “Nếu công bố, chúng ta phải theo kiện nhiều năm.” “Không công bố thì không thể gia cố đúng,” tôi đáp. “Cư dân sẽ mất niềm tin.” “Niềm tin đã mất ở trang phụ lục bị thiếu. Công bố chỉ làm nó có tên.” Mặc Ngôn đặt trước mặt chị bản sao biên nhận đã gửi. “Tôi không nghĩ chị cố tình bỏ trang.” Thanh Hà ngẩng lên. “Cậu tin tôi?” “Tôi tin chị sợ chi phí đến mức đọc quá nhanh.” “Đó không phải lời an ủi.” “Nhưng là điều có thể sửa.” Chị thở dài, ký lệnh kiểm định khẩn cấp và thông báo cư dân. Đến chín giờ năm mươi, tôi gọi công ty Đông Lâm. “Tôi nhận vị trí,” tôi nói. “Nhưng cần bắt đầu sau mười ngày. Nếu không được, tôi xin rút.” Người quản lý im lặng. “Cô đang mặc cả?” “Tôi đang nêu điều kiện tôi