có thể thực hiện.” “Chúng tôi sẽ trả lời cuối ngày.” Tôi cúp máy mà không biết mình vừa giữ hay mất cơ hội. Mặc Ngôn đứng cách đó vài bước, không hỏi. “Anh nghe rồi?” “Có.” “Anh không có ý kiến?” “Có.” “Là gì?” “Cô đã nói điều mình cần mà không xin lỗi.” Tôi nhìn anh. “Chỉ vậy?” “Và tôi rất muốn hôn cô lần nữa.” “Đó không liên quan công việc.” “Cô hỏi ý kiến.” Tôi bước tới, nhưng điện thoại của Đỗ Tiểu Lộ reo báo động thời tiết. Bão đổi hướng, dự kiến đến Nam Khê sớm hơn một ngày. Mặc Ngôn nhìn lên trời. Chúng tôi còn chưa dựng xong bồn tràn tạm, dầm chưa được chống, và toàn bộ nước trên mái đang chờ một con đường mới. Cuộc hẹn bị hoãn bởi vật lý, thêm một lần nữa. Bão sẽ vào Nam Khê lúc hai giờ sáng. Thông báo khẩn được gửi đến toàn bộ cư dân trước trưa. Kỹ sư kết cấu yêu cầu chống tạm khu vực tầng chín và giảm tải sân thượng thêm ba mươi phần trăm. Đội thi công chính không thể đến vì đang xử lý một trường học ngập ở phía nam thành phố. Chúng tôi có mười bốn giờ. Lục Thanh Hà mở kho vật tư. Mặc Ngôn kiểm đếm gỗ, kích chống và bạt. Tôi chia sân thượng thành bốn vùng tải, đánh dấu đường thoát nước bằng sơn vàng. Bành Tú Mai nhận nhiệm vụ đưa người già và trẻ nhỏ xuống tầng sáu. Bà phản đối đúng ba phút rồi cầm loa phóng thanh đi gõ từng cửa. Đỗ Tiểu Lộ vẽ sơ đồ hướng dẫn, dán ở thang bộ. “Em xuống dưới sau khi dán xong,” tôi nói. “Em có thể giúp chuyển chậu.” “Không. Khi gió tăng, em phụ trách danh sách người đã xuống.” Cô bé nhìn tôi, định cãi. Mặc Ngôn đưa cho cô một bảng kẹp giấy. “Việc này quan trọng hơn chậu cây.” Tiểu Lộ nhận bảng. “Hai người đừng làm anh hùng.” “Không ai định làm,” tôi nói. Cô bé nhìn Mặc Ngôn. “Em không tin anh ấy.” “Đúng,” tôi đáp. “Nên em phải ở dưới gọi nếu chúng tôi quá giờ kiểm tra.” Đến chiều, bồn tràn tạm bằng khung gỗ và bạt