đã dựng xong ở vùng tây. Nó không đẹp. Các thanh giằng chéo nhau, tấm bạt màu xanh công trường nổi bật giữa vườn. Nhưng khi bơm thử, thành bồn chỉ võng trong giới hạn. Mặc Ngôn đứng bên cạnh, tay đặt lên mối nối cuối. “Cha cô sẽ chê góc này.” “Tôi cũng chê.” “Nhưng nó giữ được.” “Vậy giữ.” Đó là lần đầu tiên tôi hiểu điều cha viết trong sổ: chăm sóc một hệ thống không phải làm nó giống bản vẽ ban đầu. Là cho nước một con đường an toàn khi mọi điều kiện đã thay đổi. Tối xuống rất nhanh. Mây phủ kín đèn thành phố. Gió quét qua sân thượng, cuốn những chiếc lá rau non dính vào lưới chắn. Tôi và Mặc Ngôn kiểm tra từng van. Khi đến nhánh đông, anh dừng trước chiếc van từng khóa. “Sau bão, tôi sẽ bàn giao quyền vận hành,” anh nói. “Cho ai?” “Ban quản trị hoặc tổ cư dân. Một người không nên tự quyết cả hệ thống.” “Anh sợ lặp lại sai lầm?” “Có.” “Anh cũng có thể sửa cách làm, không cần biến mất.” Mặc Ngôn nhìn tôi. “Cô đang mời tôi ở lại?” “Tôi đang nói trách nhiệm có thể chia.” “Nghe rất giống lời mời.” “Anh có thể coi là dự thảo.” Anh cười, nhưng tiếng gió nuốt mất một nửa. Mười một giờ, mưa bắt đầu. Nửa đêm, lưu lượng vượt bốn mươi milimet mỗi giờ. Bồn chính đầy nhanh hơn tính toán vì rác từ mái trên trôi xuống lưới lọc. Chúng tôi thay nhau dọn. Mỗi lần mở cửa nhà kính, gió lại đẩy cả người lùi về sau. Một giờ mười lăm, điện tòa nhà chập chờn. Một giờ hai mươi, bơm chuyển nước dừng. Đèn sân thượng tắt. Chỉ còn đèn đội đầu và ánh chớp. “Máy phát dự phòng?” tôi hỏi. “Chỉ cấp thang bộ và bơm cứu hỏa.” “Bồn tràn tạm sẽ đầy trong hai mươi phút.” “Đường xả xuống sân sau còn.” “Không đủ lưu lượng.” Mặc Ngôn nhìn đồng hồ áp bằng đèn pin. Kim đã tiến vào vùng đỏ. Chúng tôi mở van xả thủ công. Nước gầm qua đường ống, làm cả khung gỗ rung lên. Trên bộ đàm, Lục Thanh Hà báo trần căn chín trăm lẻ