bốn xuất hiện vết nứt mới. “Độ rộng?” “Hai milimet và đang tăng.” Tôi nhìn vùng đông nam. Chúng tôi đã chuyển gần hết chậu cây, nhưng bồn số hai vẫn nằm phía trên đường tải yếu. “Phải xả bồn số hai,” tôi nói. “Van cuối kẹt.” “Có thể tháo cả cụm.” “Áp đang cao. Tháo lúc này nước sẽ đánh bật người đứng trước.” “Dùng tấm chắn.” “Không đủ.” Mặc Ngôn buộc dây an toàn quanh eo, móc vào cột mái. “Anh định làm gì?” “Cắt ống sau van, cho nước xả trực tiếp xuống máng.” “Anh sẽ đứng trong vùng phun.” “Có dây.” “Dây không giữ được vật bay.” “Không còn thời gian.” Anh bước lên tấm ván ngang miệng bồn. Chính cảnh ấy là hình ảnh tôi đã thấy trong teaser của ký ức tương lai: mưa quất vào kính, tay anh trên chiếc van cuối, còn tôi giữ cổ tay anh. “Đừng tháo,” tôi nói. Anh quay lại. “Cô có đường khác?” “Có một đường xả phụ.” “Chúng ta đã mở rồi.” “Không phải đường trên mái.” Tôi giơ cuốn sổ của cha, trang cuối vừa tìm thấy trong hộp gỗ. “Đường xả xuyên lõi kỹ thuật xuống bể cứu hỏa cũ.” “Bể đó bị niêm phong.” “Niêm phong ở tầng hầm, không phải trên mái. Nếu mở cửa chặn ở tầng chín, nước sẽ đi xuống bằng trọng lực.” “Cô chắc?” “Không. Nhưng bản vẽ có cao độ và đường ống vẫn hiện trên máy dò.” “Cần người mở ở tầng chín.” Tôi gọi Thanh Hà qua bộ đàm. Chị cùng hai cư dân tìm thấy cửa chặn sau tủ kỹ thuật. Tay quay gỉ cứng. “Không xoay được,” chị báo. Mặc Ngôn rời tấm ván. “Tôi xuống.” “Anh ở lại giữ áp. Tôi xuống.” “Cô không biết cơ cấu.” “Tôi biết đường nước. Anh biết hệ thống trên mái. Mỗi người ở nơi mình có ích nhất.” Anh nắm cánh tay tôi, rồi lập tức nới lỏng. “Tôi có thể ngăn cô không?” “Không.” “Vậy mang dây và bộ đàm.” Tôi chạy xuống tầng chín. Gió hú trong cầu thang. Căn chín trăm lẻ bốn đã được chống bằng bốn kích thép. Vết nứt trên trần kéo dài như một nét bút chì xấu. Cửa chặn nằm sau tấm thép. Tay quay phủ gỉ.