Tôi dùng búa cao su gõ quanh trục, xịt dầu và lắp thanh nối. Thanh Hà giữ đèn. “An Nhiên,” Mặc Ngôn gọi qua bộ đàm. “Áp còn tăng.” “Tôi đang mở.” “Bồn tạm đầy chín mươi phần trăm.” “Ba mươi giây.” Tay quay không nhúc nhích. Tôi nhớ lời cha: đừng chỉ hỏi van có mở được không, hãy hỏi lực đang mắc ở đâu. Tôi đổi hướng thanh nối, kê một khúc gỗ dưới điểm tựa. Thanh Hà cùng đẩy. Trục bật một tiếng khô. Tay quay xoay được nửa vòng. Trong tường, nước lao xuống bằng tiếng gầm sâu. “Áp hạ!” Mặc Ngôn hét qua bộ đàm. “Tiếp tục!” Chúng tôi xoay thêm hai vòng. Kim trên đồng hồ mái trở về vùng vàng. Nước từ bồn số hai rút qua đường ống mà hồ sơ hiện tại đã quên mất. Hai giờ mười, điện trở lại. Bơm chuyển nước khởi động. Vết nứt trên trần dừng ở ba milimet. Tôi ngồi bệt xuống sàn, hai tay run vì mỏi. Thanh Hà ngồi bên cạnh, áo sơ mi dính dầu. “Ban quản trị cũ không ghi đường này,” chị nói. “Có thể họ không biết.” “Cũng có thể họ không muốn ai hỏi bể cũ dùng làm gì.” “Tìm tài liệu sau. Đêm nay chỉ giữ người an toàn.” Thanh Hà nhìn tôi. “Tôi đã định ký hợp đồng cho đơn vị quảng cáo thuê sân thượng. Họ sẽ tháo vườn và dựng bảng điện.” “Vì tiền?” “Vì quỹ bảo trì thiếu. Tôi nghĩ đó là cách duy nhất.” “Không phải cách duy nhất. Chỉ là cách đã có người viết sẵn hợp đồng.” Chị cười mệt mỏi. “Cô định ở lại để viết cách khác?” “Tôi chưa biết.” Điện thoại tôi rung. Email từ công ty Đông Lâm: họ đồng ý lùi ngày bắt đầu mười ngày, nhưng yêu cầu tôi xác nhận trước sáng. Tôi nhìn màn hình rồi tắt đi. Khi tôi trở lại sân thượng, Mặc Ngôn đang ngồi dựa bồn nước. Trên trán anh có vết xước nhỏ. Tôi quỳ xuống trước mặt anh. “Anh bị thương.” “Chỉ do cành cà chua.” “Tôi sẽ ghi trong báo cáo: bị tấn công bởi nông sản.” Anh cười, rồi nét mặt dịu lại. “Cô làm được.” “Chúng ta làm được.” “Tôi suýt tháo van.”