“Vì anh nghĩ đó là cách duy nhất.” “Cô đã ngăn.” “Tôi có bản vẽ.” “Cô cũng đã tin một đường ống mười năm không ai dùng.” “Tôi tin số liệu.” “Dĩ nhiên.” Tôi lau vết máu trên trán anh. “Và tin anh sẽ giữ áp đủ lâu.” Mặc Ngôn nhìn tôi. “Tôi có thể hôn cô không?” “Có.” Lần này, nụ hôn không bị điện thoại hay báo động cắt ngang. Mưa vẫn rơi, nhưng hệ thống đã tìm được đường cho nước đi. Tôi đặt tay lên vai anh, cảm nhận cơ thể cả hai còn run sau nhiều giờ căng thẳng. Chúng tôi không hứa điều gì trong bão. Chỉ ngồi cạnh nhau đến khi bầu trời phía đông nhạt đi. Sáng hôm sau, cư dân lên sân thượng. Những luống rau xơ xác. Hai mái kính vỡ. Bồn tạm nghiêng sang một bên. Nhưng không ai bị thương, trần tầng chín vẫn đứng và phần lớn cây giống còn sống. Bành Tú Mai ôm một chậu cải nhỏ, nói: “Đủ để trồng lại.” Lục Thanh Hà triệu tập cuộc họp ngay tại sân thượng. Chị công bố kết quả kiểm định, hồ sơ cải tạo sai và phương án thuê quảng cáo chưa ký. Không ai vui. Có tiếng phản đối, trách móc và yêu cầu bồi thường. Tôi trình một phương án khác. “Vườn không thể tiếp tục do một người tự vận hành và ban quản trị tự quyết ngân sách,” tôi nói. “Cần một hợp tác xã cư dân có quy chế tải trọng, lịch bảo trì, quỹ riêng và quyền truy cập dữ liệu. Hệ thống nước phải được thiết kế lại, không phải phục dựng y hệt của cha tôi.” Một cư dân hỏi: “Ai chịu trách nhiệm kỹ thuật?” “Tôi có thể hoàn thiện thiết kế và giám sát giai đoạn đầu.” “Cô sẽ ở Nam Khê?” Tôi nhìn email trên điện thoại. Nhìn Mặc Ngôn. Rồi nhìn những người đang đứng giữa bùn đất, mỗi người giữ một chậu cây. “Tôi sẽ ở đây mười ngày để hoàn tất phương án khẩn cấp,” tôi nói. “Sau đó tôi bắt đầu công việc ở Đông Lâm, nhưng đề nghị công ty cho phép mở nhóm tư vấn tại Nam Khê sau sáu tháng. Nếu họ không đồng ý, tôi sẽ