tự mở.” “Vậy cô vẫn đi?” Bành Tú Mai hỏi. “Tôi sẽ đi làm. Không có nghĩa tôi bỏ nơi này.” Bà gật gù. “Cuối cùng cũng biết có tàu hai chiều.” Mọi người cười. Căng thẳng trong sân thượng dịu xuống đủ để cuộc bỏ phiếu bắt đầu. Hợp tác xã Cửu Tầng được thông qua với ba mươi bảy phiếu thuận, bốn phiếu chống và hai phiếu trắng. Lục Thanh Hà phụ trách sổ quỹ dưới sự giám sát của cư dân. Bành Tú Mai phụ trách tổ vườn. Đỗ Tiểu Lộ quản lý sơ đồ và nhật ký hình ảnh. Mặc Ngôn phụ trách kỹ thuật cùng một nhóm ba người, không còn quyền tự khóa van một mình. Anh ký tên dưới quy chế rồi đưa bút cho tôi. “Cô chắc chứ?” anh hỏi. “Tôi chắc về mười ngày.” “Còn sau đó?” “Tôi chưa hứa điều chưa biết.” “Được.” Tôi ký. Một nơi có thể trở thành nhà lần nữa, tôi nghĩ, không phải khi ta tuyên bố sẽ ở mãi. Mà khi ta dám ghi tên mình vào phần việc của ngày mai. Mười ngày sau cơn bão, sân thượng Cửu Tầng vẫn còn mùi gỗ mới và đất ướt. Đội gia cố đã đặt dầm thép thay cho đoạn kết cấu bị cắt. Bồn số hai được chuyển khỏi vùng đông nam. Tôi cùng ba cư dân kiểm tra lại từng mối nối, dán mã lên từng van và lập quy tắc không ai được vận hành hệ thống một mình. Trình Mặc Ngôn ký ở cột người bàn giao trước khi ký ở cột người phụ trách mới. “Anh có tiếc không?” tôi hỏi. “Tiếc việc gì?” “Không còn là người duy nhất biết mọi thứ nằm ở đâu.” Anh nhìn Đỗ Tiểu Lộ đang chụp ảnh đường ống, rồi nhìn Bành Tú Mai chỉ cho một cư dân trẻ cách đọc đồng hồ áp. “Có,” anh nói. “Nhưng nhẹ hơn.” Trong buổi nghiệm thu tạm, Lục Thanh Hà mang lên một thùng hồ sơ lấy từ kho ban quản trị cũ. Giữa những hóa đơn phai mực là bản sao báo cáo cuối cùng của cha tôi. Ông đã ghi rõ bồn cân bằng thứ ba chưa được lắp, hệ thống chỉ được vận hành thử trong mùa khô và cần dừng