nếu kết cấu tầng chín thay đổi. Dưới báo cáo có chữ ký nhận của ban quản trị thời ấy. Cha tôi không thiết kế một hệ thống hoàn hảo. Ông cũng không giấu rủi ro. Nhưng sau khi đường ống vỡ, ông đã ký nhận toàn bộ trách nhiệm để quỹ bảo trì của cư dân không bị phong tỏa trong lúc tranh chấp. Tôi đọc trang cuối ở chiếc bàn dưới mái kính. Không có lời nhắn riêng cho tôi, không có bí mật nào biến ông thành người hùng. Chỉ có một câu viết ở lề: Nếu một công trình chỉ đứng được khi một người gánh hết trách nhiệm, thì công trình ấy chưa thật sự hoàn thành. Tôi từng giận cha vì ông nhận lỗi. Sau đó tôi lại muốn dùng hồ sơ mới để xóa sạch lỗi khỏi tên ông. Cả hai mong muốn đều đặt danh dự của một người cao hơn những gì cư dân cần vào ngày mai. Tôi đưa toàn bộ tài liệu cho hợp tác xã lưu trữ, kèm báo cáo độc lập của mình. Phần lịch sử dự án ghi đủ những quyết định đúng, sai và chưa hoàn thành. Tên cha tôi không được tẩy trắng, cũng không còn đứng một mình ở ô chịu trách nhiệm. Chiều hôm ấy, công ty Đông Lâm gọi xác nhận ngày bắt đầu. Tôi sẽ đi chuyến tàu sáu giờ sáng hôm sau. Bành Tú Mai mang lên một túi đồ ăn đủ cho ba ngày, dù hành trình chỉ kéo dài hai giờ. Đỗ Tiểu Lộ đưa tôi cuốn sổ bìa xanh để theo dõi dữ liệu từ xa. Thanh Hà hứa gửi báo cáo quỹ mỗi tuần mà không cần ai nhắc. Mặc Ngôn giúp tôi kéo vali xuống tầng một. Trước cửa xưởng gỗ, anh dừng lại. “Cô không cần hứa khi nào quay lại,” anh nói. “Tôi đã mua vé cuối tuần sau.” “Vậy cô không cần hứa ngoài điều đó.” “Tôi cũng chưa biết làm hai thành phố có chịu nổi không.” “Nếu không, cô đổi cách. Không phải mọi thứ đều cần giữ nguyên để chứng minh quyết định đầu tiên đúng.” Tôi nhìn anh. “Anh học câu ấy ở đâu?” “Từ một kỹ sư bắt tôi tháo chiếc kệ lệch hai milimet.”