“Chiếc kệ chưa tồn tại.” “Rồi sẽ có.” Tôi hiểu anh đang nói về một tương lai đủ cụ thể để có đồ đạc, nhưng chưa biến nó thành nghĩa vụ. “Cuối tuần sau,” tôi nói. “Cuối tuần sau.” Chúng tôi hôn nhau trong sảnh Vân Tảo. Sau đó tôi kéo vali ra ga, không quay đầu để kiểm tra anh còn đứng đó hay không. Tôi biết mình đang đi, và cũng biết lần này có một con đường trở lại do chính mình chọn. Sáu tháng sau, tôi trở lại Nam Khê vào đúng ngày dự báo có mưa. Chuyến tàu sáng đi qua những cánh đồng ngập nắng. Trong túi tôi là hợp đồng thuê một căn phòng nhỏ tầng ba của Vân Tảo, nơi sẽ đặt văn phòng tư vấn đầu tiên của nhóm Đông Lâm tại Nam Khê. Công ty đã đồng ý thử nghiệm mô hình làm việc hai thành phố sau khi dự án Cửu Tầng được hiệp hội kỹ sư địa phương chọn làm công trình cộng đồng mẫu. Tôi không kể điều đó cho Trình Mặc Ngôn. Anh đón tôi ở ga bằng chiếc xe máy cũ, sau lưng buộc một bó thanh gỗ. “Anh chở vật liệu hay chở tôi?” “Cả hai. Vật liệu nhẹ hơn.” “Tôi có thể gọi taxi.” “Có thể.” “Anh không giữ à?” “Cô đã mua vé về đây.” Tôi đội mũ bảo hiểm, ngồi sau anh. Lần này tôi không cố giữ khoảng cách bằng hai ngón tay trên mép yên. Tôi ôm ngang eo anh. Mặc Ngôn im lặng ba giây rồi mới khởi động xe. Vân Tảo có màu khác trong nắng đầu hạ. Mặt tiền được sơn lại một phần. Cây cau ở sảnh đã được buộc thẳng. Bảng thông báo không còn chỉ dán phí và khiếu nại; giữa trang là lịch trực vườn, báo cáo tải mái và một tờ giấy Đỗ Tiểu Lộ vẽ hình đám mây đeo kính bảo hộ. Sân thượng Cửu Tầng mở bằng thẻ cư dân. Cửa có biển ghi rõ tải trọng tối đa, số điện thoại trực và nguyên tắc không ai được vận hành van một mình. Bên trong, vườn đã được nâng trên giá trồng nhẹ. Bồn nước chính chuyển sang phía tây, đặt trên khung phân tải mới. Các cảm