biến gửi số liệu lên màn hình nhỏ cạnh cửa. Máng gỗ tạm trong đêm bão được giữ lại một đoạn như vật trưng bày, cạnh đó là tấm biển: Giải pháp xấu nhưng hữu ích, xin đừng bắt chước khi chưa tính toán. “Tôi không viết dòng đó,” Mặc Ngôn nói. “Bành Tú Mai?” “Đỗ Tiểu Lộ.” Cô bé từ nhà kính chạy ra, tóc buộc cao, tay cầm bảng vẽ. “Chị An Nhiên!” Cô ôm tôi rồi lập tức kéo tới xem khu học ngoài trời. Chiếc ghế Mặc Ngôn từng làm đã thành một dãy bàn gấp. Mỗi bàn có một rãnh nhỏ dẫn nước vào chậu bạc hà. “Anh ấy cuối cùng cũng chịu làm theo bản vẽ của người khác,” Tiểu Lộ nói. Mặc Ngôn chỉnh lại kính. “Tôi sửa ba lỗi tải.” “Và em sửa thẩm mỹ của anh.” Bành Tú Mai xuất hiện với rổ cà chua. “Hai đứa đừng tranh công trước khách quý.” “Tôi là cư dân cũ,” tôi nói. “Vậy phải trả phí hội viên.” “Tôi là kỹ sư dự án.” “Càng phải trả.” Tôi nộp phí bằng cách ăn hết hai quả cà chua bà đưa. Lục Thanh Hà mang báo cáo quỹ lên. Chị đã cắt tóc ngắn, thay giày cao gót bằng giày thể thao khi lên mái. Quỹ bảo trì tách riêng, mọi khoản thu chi hiển thị trên bảng. Chủ căn hộ chín trăm lẻ bốn đang theo kiện đơn vị cải tạo cũ; phần dầm đã được gia cố và kiểm định lại. “Đơn vị quảng cáo vẫn gửi đề nghị,” Thanh Hà nói. “Tôi trả lời họ có thể thuê một mét vuông bảng thông báo ở sảnh theo giá cư dân.” “Chị tiến bộ,” Mặc Ngôn nói. “Cậu cũng vậy. Tháng này chưa tự khóa van lần nào.” “Vì chúng tôi thay van điều khiển có log.” “Vẫn tính.” Tôi mở bản báo cáo kỹ thuật. Dữ liệu sáu tháng cho thấy hệ thống giữ được gần bốn mươi phần trăm nước tưới, giảm tải đỉnh nhờ bồn cân bằng và không vượt ngưỡng thiết kế. Mỗi thay đổi đều có người đề xuất, người duyệt và người cùng vận hành. Tên cha tôi xuất hiện ở phần lịch sử dự án, không phải như người anh hùng hay người có lỗi