Ngày sân thượng Cửu Tầng mở cửa trở lại, tôi đứng dưới cơn mưa đầu mùa và giữ cổ tay Trình Mặc Ngôn khỏi chạm vào chiếc van cuối cùng. “Đừng tháo,” tôi nói. Nước mưa chảy từ mái kính xuống hai bên mặt anh. Kính vuông mảnh mờ đi, nhưng tôi vẫn nhìn thấy ánh mắt rất bình tĩnh sau đó. Anh đang đứng trên một tấm ván gỗ đặt ngang miệng bồn hứng nước, phía sau là hàng chậu rau bị gió quật nghiêng. Dưới chân chúng tôi, sân thượng Cửu Tầng sáng lấp loáng như một mảnh hồ treo trên cao. “Cô mới về chưa đầy một giờ,” anh đáp. “Đừng ngăn người đã biết phải làm gì.” “Tôi biết van này nối với bồn cân bằng áp.” “Vậy cô cũng biết nếu không tháo, đường ống phía đông sẽ nổ.” “Biết.” “Cô vẫn ngăn?” “Tôi biết có một đường xả phụ.” Lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi trở lại khu chung cư Vân Tảo với một câu trả lời không phải để rời đi. Tôi kéo túi dụng cụ lên vai, bước qua tấm ván. Nước ngập đến mắt cá. Mặc dù đã đọc biên bản sự cố trên tàu, tôi chưa tưởng tượng được sân thượng lại biến thành một hệ thống sống. Những luống rau xếp theo bậc thang, mái nhà kính phủ rêu, hai bồn nước màu bạc và một mạng ống xanh chạy dọc tường chắn. Ở góc tây, những chiếc thùng nhựa hứng nước mưa được nối bằng dây cao su, trông như một đàn vật nhỏ đang uống vội. Mưa đập lên mái kính thành tiếng rào rào. Phía dưới, người cư dân tầng chín gọi nhau qua cầu thang. “Cô Tạ! Đèn hành lang tắt rồi!” “Đừng dùng thang máy,” tôi hét xuống. “Bảng điện ướt.” Trình Mặc Ngôn tháo van được nửa vòng thì dừng lại. Anh nhìn tôi qua màn nước. “Đường xả phụ ở đâu?” “Sau bồn số hai. Nhưng lối vào bị chậu cây che.” “Cô đi bên trái, tôi giữ áp.” “Tôi không cần anh phân công.” “Vậy cô đi bên trái vì đó là con đường ngắn nhất, còn tôi giữ áp vì tôi đang đứng cạnh đồng hồ.” Anh nói như thể hai việc ấy không liên quan đến quyền lực, chỉ liên quan đến vật lý. Tôi ghét cách anh khiến một cuộc tranh cãi mất chỗ để bám vào. Tôi lội qua vũng nước, dùng vai đẩy chậu cà chua sang một bên. Rễ cây trồi khỏi đất, quấn quanh ống nhựa. Tôi cắt sợi dây buộc bằng kìm, kéo tấm nắp sắt lên. Đúng lúc ấy, tiếng kim loại rung lên từ bồn chính. “Áp tăng!” Mặc Ngôn gọi. “Tôi thấy.” “Cô có mười giây.” “Đừng đếm.” “Chín.” Tôi luồn tay xuống hốc, lần theo đường ống lạnh buốt. Một khớp nối bị kẹt bởi sỏi. Tôi tháo găng tay ướt, dùng ngón cái ấn mạnh. Sỏi bật ra. Nước phụt lên cổ tay, tràn qua mặt bích rồi đổ xuống máng xả. Kim đồng hồ áp suất hạ từ vùng đỏ về vàng. Mặc Ngôn đóng van chính. Cả hai chúng tôi đứng yên giữa tiếng mưa, nghe sân thượng thở ra như một người vừa được bỏ tay khỏi cổ. “Tôi đã nói đường xả phụ có thật,” tôi nói. “Cô cũng nói đừng tháo van cuối.” “Anh có thể công nhận cả hai.” “Được. Cả hai đều đúng.” Tôi nhìn anh. Trên cằm anh có một vệt rêu xanh. Tôi muốn nói điều đó nhưng quyết định không can thiệp vào diện mạo của người chỉ mới gặp lại sau mười năm. Dưới mái nhà kính, Bành Tú Mai đang đứng chống ô, tay cầm chiếc loa phóng thanh màu đỏ. “Cô Tạ!” bà gọi. “Cô có phải con gái của ông Tạ Minh Khải không?” “Phải.” “Vậy xuống đây ký biên bản. Ban quản trị bảo chính hệ thống của cha cô làm ngập tầng chín.” Mặc Ngôn tháo kính, lau nước bằng vạt áo. “Cô ấy vừa cứu đường ống.” “Cậu cũng từng khóa van!” Bành Tú Mai đáp ngay. “Chúng ta đang thu thập đủ người có liên quan để trách cho công bằng.” Tôi nhìn Mặc Ngôn. Anh không phủ nhận. Đó là lần đầu tiên trong ngày tôi tự hỏi mình có thể đã trở về quá muộn. Vân Tảo không thay đổi nhiều ở tầng dưới. Sảnh vẫn lát đá xám, hòm thư vẫn dán những mẩu quảng cáo chồng lên nhau, chỉ có cây cau cảnh trước thang máy lớn hơn và nghiêng sang một bên. Tấm bảng thông báo dán lịch họp khẩn ngày mai. Dòng tiêu đề in đậm: XỬ LÝ TRÁCH NHIỆM HỆ THỐNG HỨNG MƯA CỬU TẦNG. Tên tôi được viết tay bên dưới, kèm chức danh kỹ sư thoát nước. Tôi tháo áo mưa, đặt lên ghế nhựa ngoài phòng quản lý. Trình Mặc Ngôn bước theo sau, trên tay cầm chiếc van đã tháo. “Anh không cần vào,” tôi nói. “Ban quản trị yêu cầu tôi có mặt.” “Với tư cách gì?” “Quản lý kỹ thuật tòa nhà.” Tôi quay lại. “Anh làm ở đây?” “Ba năm rồi.” “Ba năm?” “Cô không hỏi.” “Tôi không biết phải hỏi anh ở đâu.” Câu trả lời làm anh im lặng. Mười năm trước, khi tôi rời Vân Tảo để vào đại học, Trình Mặc Ngôn là người thường ngồi trên bậc cầu thang giữa tầng tám và tầng chín, tay dính mùn gỗ, tai đeo tai nghe cũ. Anh lớn hơn tôi ba tuổi, sống cùng mẹ ở căn hộ đối diện nhà tôi. Cha anh bỏ đi khi anh mười một tuổi. Mẹ tôi vẫn bảo anh ăn cơm cùng chúng tôi mỗi khi cha tôi sửa mái đến khuya. Tôi nhớ một đêm mưa, Mặc Ngôn đưa tôi lên sân thượng xem những thùng nước đầu tiên. Khi ấy, vườn cộng đồng chỉ có sáu chậu bạc hà và một chiếc máng xối méo. Anh nói cha tôi đã vẽ một hệ thống có thể giữ nước cho cả khu nhà. Tôi tin anh. Rồi cha tôi bị kiện vì một đường ống vỡ, mẹ tôi bán căn hộ, còn tôi nhận học bổng và rời đi. Mặc Ngôn không tiễn ở cổng. Bây giờ anh đứng trước mặt tôi, cầm chiếc van cũ như một bằng chứng có thể dùng chống lại người đã mất. “Anh khóa van?” tôi hỏi. “Có.” “Vì sao?” “Trong biên bản ngày mai tôi sẽ nói.” “Anh có thể nói với tôi bây giờ.” “Cô có thể đọc biên bản ngày mai.” Tôi ghét câu trả lời ấy hơn cả vẻ bình tĩnh của anh. Cửa phòng quản lý mở. Lục Thanh Hà, đại diện ban quản trị, bước ra với một xấp hồ sơ. Chị mặc áo sơ mi trắng, tóc búi gọn, giày cao gót không phù hợp với nền nước mà vẫn đi rất chắc. “Cô Tạ, cảm ơn đã đến.” “Chị là người gọi tôi?” “Đúng. Tôi nghe nói cô làm kỹ sư thoát nước cho thành phố Đông Lâm.” “Nam Khê.” “Xin lỗi. Tôi đọc nhầm hồ sơ.” “Không sao.” “Chúng ta cần xác định hệ thống có lỗi thiết kế hay lỗi vận hành. Sau sự cố hôm nay, phương án an toàn nhất là tháo toàn bộ bồn và vườn.” Bành Tú Mai đập loa xuống bàn. “Tháo vườn thì chúng tôi ăn gì?” “Cô vẫn có thể mua rau ở chợ.” “Rau chợ không biết chào tôi mỗi sáng.” Lục Thanh Hà nhắm mắt một giây, như người đã nghe câu ấy quá nhiều lần. Tôi mở bản biên bản. Sự cố được ghi lúc mười bốn giờ hai mươi, lưu lượng mưa vượt mức thiết kế, nước tràn bồn số một, van cuối bị khóa, đường xả phụ không có trong hồ sơ cập nhật. Tôi dừng ở dòng “van cuối bị khóa bởi Trình Mặc Ngôn”. “Anh ký?” tôi hỏi. “Có.” “Anh ghi lý do chưa?” “Ghi rồi.” “Tôi chưa thấy.” “Phần phụ lục.” Lục Thanh Hà đẩy một xấp giấy về phía tôi. Phụ lục chỉ có sơ đồ đường ống, không có giải thích. “Đây là biên bản sơ bộ,” chị nói. “Chúng tôi sẽ hoàn thiện sau khi cô đánh giá.” “Không ai được tháo trước khi có đánh giá độc lập.” “Tôi không hứa.” “Tôi sẽ ghi ý kiến này vào biên bản.” Lục Thanh Hà nhìn tôi thật lâu. “Cô trở về để bảo vệ hệ thống của cha mình hay để tìm người chịu trách nhiệm?” “Chị muốn tôi chọn một trong hai?” “Muốn cô thực tế.” “Tôi đang rất thực tế. Nếu tháo một hệ thống chưa xác định lỗi, chúng ta có thể biến sự cố sửa được thành mất mát không thể đảo ngược.” Mặc Ngôn đặt chiếc van lên bàn. “Ngày mai không tháo.” Lục Thanh Hà quay sang anh. “Cậu không quyết định một mình.” “Đúng. Nhưng cô cũng không được ký lệnh tháo trước khi có phương án thay thế.” Giọng anh không cao. Dù vậy, căn phòng lập tức nhỏ hơn. Tôi nhìn hai người. Một người muốn an toàn bằng cách loại bỏ rủi ro. Một người muốn giữ lại thứ đã nhiều lần khiến mọi người sợ. Tôi từng nghĩ mình đã thoát khỏi cuộc tranh luận này khi rời Nam Khê. Hóa ra chỉ có thể rời khỏi một nơi, không thể rời khỏi những câu hỏi mình chưa trả lời. Tối đó, tôi được giao căn hộ cũ của cha mẹ ở tầng tám. Ban quản trị chưa bán vì vẫn còn tranh chấp quyền sử dụng. Bụi phủ trên bệ cửa sổ. Chiếc móc treo áo hình con cá vẫn còn ở sau cửa bếp. Tôi đặt vali xuống nền, nghe tiếng mưa lộp bộp trên mái tôn phía xa. Điện thoại hiện ba cuộc gọi nhỡ từ công ty ở Đông Lâm. Tin nhắn cuối cùng viết: Vị trí trưởng nhóm không thể giữ lâu. Cần quyết định trước thứ sáu. Tôi mở cửa sổ. Từ đây có thể nhìn thấy sân thượng Cửu Tầng. Dưới ánh đèn sự cố, Trình Mặc Ngôn vẫn đang ở đó. Anh cúi bên bồn nước, tháo từng mối nối và đặt chúng vào khay gỗ. Không có ai giám sát. Không có cư dân vây quanh. Anh làm việc như thể chiếc van là một câu hỏi chỉ anh còn kiên nhẫn đọc. Tôi lấy bản thiết kế cũ từ đáy vali. Cha tôi đưa nó cho tôi trước ngày tôi đi, bảo rằng bản vẽ nào cũng có một phần bị bỏ quên vì người vẽ tưởng mình đã hiểu hết nước. Tôi chưa bao giờ mở. Bây giờ, trên sân thượng, một người đàn ông đang giữ chiếc van của cha tôi trong lòng bàn tay. Dưới tầng tám, điện thoại rung lần nữa. Tôi đặt bản vẽ lên bàn, mở lớp giấy dầu đầu tiên. Một đường màu xanh chạy từ mái nhà kính tới bồn cân bằng áp, rồi dừng ở một ký hiệu mà hồ sơ ban quản trị không hề có. Bên cạnh ký hiệu, cha tôi viết bằng bút chì: Đừng khóa van khi mưa lớn. Hãy hỏi xem nước đang cố đi đâu. Tôi nhìn ra cửa sổ. Trình Mặc Ngôn ngẩng đầu đúng lúc ấy. Khoảng cách giữa chúng tôi là một tầng nhà, một thập kỷ và một chiếc van chưa tìm được lời giải thích. Anh không vẫy tay. Tôi cũng không. Nhưng sáng hôm sau, tôi biết mình sẽ lên sân thượng trước khi ban quản trị kịp gọi tên người chịu trách nhiệm.