Sáng hôm sau, sân thượng khô một nửa. Nửa còn lại giữ những vũng nước phản chiếu bầu trời xám. Bành Tú Mai cùng ba người trong tổ rau đang dùng gáo nhựa múc nước khỏi luống cải. Đỗ Tiểu Lộ ngồi trên bậc cửa nhà kính, vẽ sơ đồ bằng bút dạ lên mặt sau một tấm áp phích cũ. Trình Mặc Ngôn đứng cạnh bồn số hai, cổ tay áo xắn lên, đang ghi áp suất từng nhánh ống. Tôi đặt bản vẽ của cha lên bàn gỗ. “Anh từng thấy ký hiệu này chưa?” Mặc Ngôn nhìn nét bút chì hình tam giác có một chấm ở giữa. “Van tràn phân tầng.” “Hồ sơ hiện tại không có.” “Vì nó chưa được lắp hoàn chỉnh.” “Anh biết từ đâu?” Anh mở chiếc tủ dụng cụ dưới bồn, lấy ra một hộp gỗ mỏng. Bên trong là ba đoạn ống mẫu, một van đồng nhỏ và cuốn sổ bìa vải đã phồng vì ẩm. “Cha cô giao tôi giữ.” Tôi nhìn anh. “Khi nào?” “Trước khi vụ kiện bắt đầu.” “Anh có thứ này mười năm mà không nói?” “Tôi đã tìm cô.” “Anh không hề gọi.” “Số cũ không còn. Căn hộ bán. Mẹ cô không muốn nhận thư.” “Mẹ tôi không thể quyết định thay tôi.” “Đúng.” Anh đặt cuốn sổ trước mặt tôi. “Nhưng khi ấy tôi hai mươi ba tuổi, vừa mất mẹ và không biết phải tìm một người không muốn quay về bằng cách nào.” Tôi muốn giận tiếp. Câu trả lời của anh không xóa mười năm, nhưng nó làm chúng trở nên phức tạp hơn một lỗi đơn giản. Tôi mở cuốn sổ. Các trang đầu là phép tính lưu lượng. Phần giữa ghi tên từng hộ dân góp vật liệu: nhà bà Bành cho khung thép cũ, nhà ông Phó cho thùng nhựa, cha Mặc Ngôn làm máng gỗ thử nghiệm. Hệ thống không phải công trình riêng của cha tôi. Nó là một thứ cả khu nhà cùng lắp trong những mùa mưa thiếu nước. “Bản vẽ ban quản trị chỉ có hai bồn,” tôi nói. “Ở đây có bồn cân bằng thứ ba.” “Bồn thứ ba chưa từng được đặt lên mái. Sau sự cố, nó bị bán để trả một phần chi phí.” “Vậy đường tràn không có nơi nhận nước.” “Đúng.” “Và anh vẫn vận hành hệ thống?” Mặc Ngôn nhìn những luống rau. “Tôi giới hạn dung tích, khóa từng nhánh khi mưa vượt ngưỡng.” “Bằng phán đoán thủ công?” “Bằng đồng hồ, dự báo và kinh nghiệm.” “Không đủ.” “Tôi biết.” “Anh có thể giết người nếu mái quá tải.” “Tôi biết.” Anh không chống chế. Điều đó không khiến tôi bớt giận. “Vì sao không tháo từ ba năm trước?” Bành Tú Mai chen vào: “Vì tháo thì chúng tôi mất chỗ này.” “Tôi đang hỏi anh ấy.” “Cậu ấy cũng sẽ trả lời như thế, chỉ nói ít hơn.” Mặc Ngôn khép cuốn sổ. “Tôi đã đề nghị gia cố. Ban quản trị không có ngân sách. Tôi giảm tải, thay ống và giữ hệ thống ở mức tạm thời.” “Tạm thời ba năm.” “Cô có phương án tốt hơn?” “Tôi mới về một ngày.” “Vậy đừng kết luận người ở đây ba năm không biết mình đang làm gì.” Lần đầu tiên giọng anh sắc lên. Tôi im lặng. Đỗ Tiểu Lộ bước giữa chúng tôi, giơ tấm áp phích. “Hai anh chị có thể cãi sau khi đo xong không? Em đã đánh dấu tất cả chỗ nước đọng.” Bản vẽ của cô bé vụng nhưng chính xác. Mười hai điểm đọng nước tạo thành một đường cong về phía đông. Không phải ngẫu nhiên. Mái đã võng. Tôi quỳ xuống, đặt thước laser. Mặc Ngôn giữ bia đo ở đầu kia. Chúng tôi làm việc không nói thêm. Sau hai giờ, số liệu cho thấy góc đông nam thấp hơn thiết kế gần ba centimet. “Không phải bồn quá tải hôm qua mới làm võng,” tôi nói. “Độ lún có từ trước.” “Bao lâu?” “Ít nhất vài năm.” Mặc Ngôn nhìn chiếc van trên bàn. “Đó là lý do tôi khóa nhánh đông.” “Anh phát hiện khi nào?” “Ba tuần trước. Tôi gửi yêu cầu kiểm định.” “Ban quản trị chưa trả lời?” “Lục Thanh Hà trả lời rằng cần chờ họp quý.” Tôi thở ra. “Anh khóa van để cô lập tải nước khỏi vùng võng.” “Phải.” “Vì sao không ghi vào biên bản hôm qua?” “Tôi đã ghi trong phụ lục kỹ thuật gửi trước. Bản cô đọc bị thiếu trang.” Bành Tú Mai giơ loa: “Vậy là có người giấu giấy?” “Chưa kết luận,” tôi nói. “Có thể lỗi sao chép.” “Cô luôn bênh giấy hơn bênh người.” “Giấy không cần bênh. Nó cần đủ trang.” Mặc Ngôn nhìn tôi. Khóe môi anh nhích lên một chút. Buổi họp khẩn bắt đầu lúc chín giờ. Lục Thanh Hà đưa ra ba phương án: tháo toàn bộ vườn, thuê đơn vị ngoài gia cố với chi phí cao, hoặc đóng sân thượng vô thời hạn. Tôi trình số liệu độ võng và yêu cầu kiểm định tải trọng trước khi quyết định. “Cô đang đề nghị tốn thêm tiền,” Thanh Hà nói. “Tôi đang đề nghị biết thứ gì hỏng.” “Cư dân cần câu trả lời ngay.” “Câu trả lời nhanh không làm mái thẳng lại.” Mặc Ngôn đặt bản phụ lục có dấu gửi lên bàn. “Tôi đã báo nguy cơ ba tuần trước.” Thanh Hà đọc rồi cau mày. “Tôi chưa thấy tài liệu này.” “Có xác nhận từ văn phòng.” “Vậy chúng ta sẽ kiểm tra quy trình. Nhưng cậu tự ý khóa van vẫn là lỗi vận hành.” “Đúng.” Tôi quay sang anh. “Anh nhận lỗi?” “Tôi nhận việc không dựng rào cảnh báo đủ sớm. Không nhận việc ngăn nước vào vùng mái yếu.” Thanh Hà xoa thái dương. “Hai người giống nhau hơn tôi tưởng.” “Không,” tôi và Mặc Ngôn nói cùng lúc. Bành Tú Mai cười lớn nhất phòng. Cuối buổi, ban quản trị cho chúng tôi bảy ngày để lập phương án tạm thời. Nếu không chứng minh được an toàn, vườn sẽ bị tháo. Tôi gọi công ty ở Đông Lâm, xin lùi quyết định vị trí trưởng nhóm một tuần. Người quản lý nói họ chỉ cho ba ngày. “Ba ngày cũng được,” tôi đáp. Khi cúp máy, Mặc Ngôn đứng ngoài cửa. Tôi không biết anh nghe bao nhiêu. “Cô không cần ở lại vì hệ thống của cha,” anh nói. “Tôi ở lại để hoàn thành đánh giá.” “Được.” “Anh không hỏi công việc gì sao?” “Cô sẽ kể nếu muốn.” “Anh luôn tôn trọng ranh giới như thể dựng hàng rào à?” “Không. Có lúc tôi dựng muộn.” Anh nhìn sân thượng, nhắc tôi về chiếc van và phụ lục bị thiếu. Chúng tôi bắt đầu kiểm tra từng đường ống. Bành Tú Mai phân công cư dân dọn chậu. Đỗ Tiểu Lộ đánh số điểm đo. Một ông lão tầng sáu mang lên hộp ốc vít từ thời cha tôi. Cả buổi sáng biến thành một công trường vụng về nhưng có trật tự. Ở luống cà chua phía tây, chúng tôi tìm thấy một đoạn ống bị rễ cây ép nứt. Mặc Ngôn cắt bỏ phần hỏng, tôi đo lại lưu lượng. Tay anh chắc, từng động tác gọn. Khi anh đưa cờ lê, ngón tay chúng tôi chạm nhau. Cả hai cùng rút lại quá nhanh. Bành Tú Mai đứng gần đó nói lớn: “Ống chưa rò mà người đã tránh.” Tôi cúi xuống đồng hồ đo. “Bà tập trung giữ thùng.” “Ta giữ rất chắc. Chỉ hai người không chắc thôi.” Mặc Ngôn ho một tiếng, quay sang lấy băng tan. Đến chiều, chúng tôi sửa được ba nhánh. Áp suất ổn định hơn nhưng độ võng vẫn là vấn đề. Tôi đề xuất tháo bớt đất khỏi vùng đông nam, chuyển sang giá trồng nhẹ và lắp một bồn mềm tạm ở sân sau để nhận nước tràn. “Không đủ trước bão,” Mặc Ngôn nói. “Dự báo bão còn năm ngày.” “Ở Nam Khê, dự báo luôn đến sau mây.” “Vật lý không thay đổi theo kinh nghiệm địa phương.” “Nhưng lịch xe chở vật liệu có.” Anh gọi ba nơi. Không ai giao bồn mềm trước tuần sau. Tôi nhìn cuốn sổ của cha. Bên lề một trang có bản phác chiếc máng gỗ gấp. Trình Mặc Ngôn cúi xem. “Cha cô từng thử làm bồn phân tầng bằng khung gỗ và bạt,” anh nói. “Anh làm được không?” “Tôi là thợ mộc bán thời gian.” “Tôi tưởng anh quản lý kỹ thuật.” “Con người được phép biết hai việc.” “Tôi chưa xác nhận.” “Vậy tối nay đến xưởng xem.” Xưởng của anh nằm trong căn phòng kho tầng một. Mùi gỗ thông và dầu hạt lanh lập tức đưa tôi về những buổi chiều cũ. Trên tường treo cưa, bào và những mảnh gỗ được đánh dấu bằng nét chì. Ở góc phòng là một chiếc ghế nhỏ chưa hoàn thiện. “Cho ai?” tôi hỏi. “Đỗ Tiểu Lộ. Cô bé hay ngồi vẽ trên bậc bê tông.” “Anh làm miễn phí?” “Mẹ cô bé trả bằng bữa sáng một tháng.” “Anh có nhận tiền bao giờ không?” “Có. Từ người có tiền.” Chúng tôi dựng mô hình bồn bằng các thanh gỗ mỏng. Tôi tính lực, anh sửa mối ghép. Mỗi lần tôi vẽ một góc khó làm, anh đặt thước lên và hỏi liệu nước có cần đẹp không. Mỗi lần anh định bỏ một thanh giằng, tôi nhắc rằng gỗ không đọc được ý tốt của người thợ. Gần nửa đêm, mô hình chịu được ba xô nước mà không biến dạng. Tôi ngồi trên bàn, ăn mì hộp. Mặc Ngôn lấy một chiếc khăn sạch đưa tôi. “Trên má cô có bụi than.” Tôi lau sai bên. “Bên kia.” Tôi lại lau sai. Anh giơ tay rồi dừng cách mặt tôi một khoảng. “Tôi có thể không?” Tôi gật đầu. Ngón tay anh chạm rất nhẹ lên gò má. Chỉ một giây. Dù vậy, căn phòng bỗng im đến mức nghe được nước trong mô hình rơi từng giọt. Mặc Ngôn lùi lại trước. “Xong rồi.” “Cảm ơn.” Tôi cúi xuống cốc mì đã nguội. Trên kệ sau lưng anh, cuốn nhật ký của cha mở ở một trang tôi chưa đọc. Một dòng bút đỏ chạy ngang mép giấy: Nếu mái võng, đừng chỉ tìm tải trọng. Hãy tìm thứ bên dưới đã bị lấy đi. Tôi đứng bật dậy. “Mặc Ngôn.” Anh quay lại. “Tòa nhà từng sửa cột tầng chín không?” Nét mặt anh thay đổi. “Có,” anh nói. “Năm năm trước. Ban quản trị cũ mở rộng một căn hộ.” “Có hồ sơ kết cấu?” “Không đầy đủ.” Tôi nhìn lên trần xưởng, tưởng tượng đường tải từ sân thượng xuống các cột. “Nếu họ tháo một đoạn tường chịu lực,” tôi nói, “thì vườn không phải nguyên nhân mái võng.” “Nhưng nó làm tình trạng xấu hơn.” “Và ai đó đã để mọi người đổ lỗi cho hệ thống nước.” Mặc Ngôn khép cuốn sổ. “Ngày mai chúng ta xuống tầng chín.” Tôi nhìn đồng hồ. Công ty ở Đông Lâm còn cho tôi hai ngày. Bên ngoài xưởng, mưa bắt đầu gõ lên cửa kính. Không lớn, chỉ đủ để nhắc rằng bầu trời Nam Khê chưa bao giờ chờ người ta chuẩn bị xong.