Căn hộ chín trăm lẻ bốn từng có một bức tường ngăn giữa phòng khách và ban công. Bây giờ, bức tường biến mất. Thay vào đó là cửa kính rộng gần bốn mét, khung nhôm mới và một quầy bar bằng đá. Chủ căn hộ hiện tại đi công tác, Lục Thanh Hà mở cửa bằng chìa khóa quản lý với điều kiện chúng tôi không tháo bất cứ thứ gì. Tôi đặt máy dò cốt thép lên trần. Tín hiệu đứt ở đúng vị trí đường tải từ mái xuống. “Có dầm chuyển,” Mặc Ngôn nói. “Hoặc từng có.” Tôi rà thêm ba lần. Phần bê tông gần cửa kính có mật độ khác hẳn hai bên. Một mảng trám mới hơn đã thay thế đầu dầm cũ. Thanh Hà đứng phía sau, mặt tái đi. “Việc sửa diễn ra trước khi tôi vào ban quản trị.” “Chị có hồ sơ bàn giao không?” “Chỉ có giấy phép cải tạo nội thất.” “Đây không phải nội thất.” Mặc Ngôn chụp lại toàn bộ kết quả đo, đặt thước tỷ lệ cạnh vùng nghi vấn. “Cần kỹ sư kết cấu độc lập.” “Tôi sẽ gọi,” Thanh Hà nói. “Bao lâu?” tôi hỏi. “Hai ngày.” “Bão còn ba ngày.” Chị nhìn tôi. “Cô muốn tôi làm gì?” “Đóng khu vực đông nam sân thượng, chuyển toàn bộ tải di động sang phía tây, chống tạm trần tầng chín và thông báo cư dân.” “Thông báo có thể gây hoảng loạn.” “Trần sập còn gây hoảng loạn hơn.” Thanh Hà siết chùm chìa khóa. “Nếu công khai ngay, giá căn hộ sẽ giảm. Chủ nhà sẽ kiện ban quản trị.” “Còn nếu giấu, ban quản trị sẽ phải giải thích vì sao biết rủi ro mà vẫn để người ở dưới.” Chị nhìn Mặc Ngôn. “Cậu đồng ý?” “Có.” “Cậu luôn chọn phương án tốn nhất.” “Không. Tôi chọn phương án mà người tầng chín còn nguyên trần nhà.” Thanh Hà quay đi gọi điện. Tôi nghe giọng chị run nhưng câu chữ rất rõ. Chị không phải người xấu. Chị chỉ đã quen coi chi phí trước mắt là thứ duy nhất có thể đo được. Chúng tôi mất cả ngày chuyển đất và chậu cây. Bành Tú Mai phản đối việc nhổ luống cải đã trồng hai tháng. Khi tôi giải thích tải trọng, bà khoanh tay. “Ngày trước cha cô nói chỗ này chịu được.” “Ngày trước bức tường tầng chín còn nguyên.” “Vậy lỗi của người phá tường, sao rau của tôi phải đi?” “Vì nước và trọng lực không biết chờ người có lỗi sửa sai.” Bà nhìn luống cải, rồi cúi xuống nhổ cây đầu tiên. “Cô nói giống cha cô lúc bực.” “Tôi không biết đó là lời khen hay chê.” “Ta cũng chưa quyết định.” Mặc Ngôn làm những giá trồng nhẹ từ gỗ thông. Đỗ Tiểu Lộ vẽ nhãn cho từng khay. Cư dân chuyền đất xuống bằng xô nhỏ. Đến chiều, vùng đông nam nhẹ đi gần hai tấn. Tôi gửi số liệu kiểm định sơ bộ cho công ty ở Đông Lâm. Người quản lý gọi lại. “An Nhiên, cô đang làm việc ngoài phạm vi hợp đồng.” “Tôi biết.” “Chúng tôi cần quyết định vị trí trưởng nhóm ngày mai.” “Tôi có thể bắt đầu từ xa một tuần không?” “Không. Dự án mới cần cô có mặt.” Tôi nhìn sân thượng. Mặc Ngôn đang giữ thang cho Đỗ Tiểu Lộ treo tấm biển KHU VỰC ĐANG GIA CỐ. Anh ngẩng lên đúng lúc tôi nói: “Tôi sẽ trả lời trước mười giờ sáng.” Tôi không kể cuộc gọi cho anh. Buổi tối, cơn mưa thứ hai đến sớm hơn dự báo. Chúng tôi trực trên sân thượng để đo độ võng theo thời gian. Mỗi mười phút, tôi ghi mực nước, áp suất và chuyển vị. Mặc Ngôn kiểm tra máng xả. Bành Tú Mai mang lên bình trà gừng rồi bị chúng tôi đuổi xuống. “Ta sống ở đây bốn mươi năm,” bà nói. “Hai đứa mới là người nên xuống.” “Bà xuống để chúng tôi còn tập trung,” Mặc Ngôn đáp. “Cậu nói như thể ta là tiếng ồn.” “Bà có loa phóng thanh.” Bà lườm anh, nhưng vẫn đi. Mưa dày lên. Thành phố Nam Khê mờ sau tấm rèm nước. Dưới mái nhà kính, chúng tôi ngồi hai đầu chiếc bàn, giữa là bản vẽ của cha tôi và cuốn sổ Mặc Ngôn giữ. “Tại sao anh ở lại?” tôi hỏi. “Cô hỏi việc hay nơi?” “Cả hai.” Anh nhìn đồng hồ đo rồi mới trả lời. “Sau khi mẹ mất, tôi định bán căn hộ. Bà Lý tầng bảy nhờ tôi sửa lan can trước khi đi. Hôm sửa xong, bà nói ít nhất từ nay trẻ con sẽ không ngã. Tôi nhận ra có những việc chỉ mất một ngày nhưng để lại lâu hơn mình.” “Vậy anh ở ba năm?” “Ban đầu là một tuần. Sau đó là mái dột, bơm hỏng, thang máy kẹt, vườn thiếu nước.” “Anh biến mọi sự cố thành lý do ở lại.” “Có lẽ.” “Đó không phải lúc nào cũng là trách nhiệm. Có thể là sợ rời đi.” Mặc Ngôn không phản ứng ngay. Ngoài mái kính, một tia chớp mở sáng toàn bộ sân thượng. “Cô biến mọi cơ hội thành lý do rời đi,” anh nói. “Có thể cũng là sợ ở lại.” Tôi đặt bút xuống. “Anh không biết cuộc sống của tôi.” “Đúng. Vì cô chưa kể.” “Tôi không nợ anh lời giải thích.” “Cũng đúng.” Anh quay lại đồng hồ. Cuộc trò chuyện dừng ở đó, không có một câu kết đẹp để cứu cả hai. Mười phút sau, tôi nói: “Công ty đề nghị tôi làm trưởng nhóm.” Mặc Ngôn ghi số đo. “Chúc mừng cô.” “Tôi phải trả lời sáng mai.” “Cô muốn nhận không?” “Tôi đã muốn vị trí ấy hai năm.” “Vậy câu hỏi là gì?” “Tôi không thể vừa ở đây vừa bắt đầu dự án.” “Cô cũng chưa biết việc ở đây cần cô bao lâu.” “Tôi biết bão còn ba ngày.” “Ba ngày không phải cả đời.” Tôi cười khô. “Anh nghĩ tôi sẽ quay lại sau ba ngày?” “Không biết.” “Anh có muốn tôi quay lại không?” Mặc Ngôn tháo kính, lau hơi nước. “Có.” Câu trả lời đơn giản khiến tôi im lặng. “Nhưng tôi không muốn cô từ chối công việc rồi một ngày nhìn tôi như người đã giữ cô ở đây,” anh nói tiếp. “Tôi đã giữ quá nhiều thứ bằng cách tự quyết chúng cần được giữ.” “Tôi không phải một mái nhà.” “Vì vậy tôi càng không có quyền quyết định.” Mưa đập mạnh hơn. Tôi nghe tiếng tim mình lẫn vào tiếng nước. “Anh luôn nói đúng lúc khó chịu nhất,” tôi nói. “Cô cũng vậy.” Chúng tôi tiếp tục ghi số đo. Đến hai giờ sáng, độ võng ổn định. Tôi tựa trán lên cánh tay và ngủ quên trên bàn. Khi tỉnh, một chiếc áo khoác xanh rêu phủ trên vai. Mặc Ngôn ngồi cạnh cửa, lưng dựa tường, mắt vẫn mở. Anh không bước tới khi tôi ngồi dậy. “Anh chưa ngủ?” “Ngủ mười phút.” “Đó không gọi là ngủ.” “Cô cũng chỉ ngủ hai mươi.” Tôi kéo áo khoác khỏi vai, định đưa lại. Mùi gỗ và mưa bám trên vải khiến động tác chậm đi. “Cảm ơn.” Anh nhận áo. Các ngón tay chạm nhau, lần này không ai rút lại ngay. Mặc Ngôn nhìn tôi, chờ. Tôi biết anh sẽ không tiến thêm nếu tôi không chọn. Tôi nghiêng người hôn anh. Nụ hôn rất ngắn. Khi tôi lùi lại, anh vẫn giữ hai tay trên đầu gối. “Đó có phải quyết định tạm thời không?” anh hỏi. “Tôi chưa có báo cáo đủ dữ liệu.” “Vậy tôi chờ.” Tôi bật cười. Anh cũng cười, lần đầu tiên không giấu. Sáng ấy, kỹ sư kết cấu đến. Sau khi khoan kiểm tra và siêu âm bê tông, ông xác nhận một đoạn dầm chuyển đã bị cắt khi cải tạo căn hộ. Vườn và bồn nước làm tăng tải, nhưng không phải nguyên nhân gốc. Lục Thanh Hà ngồi xuống ghế nhựa trên sân thượng, hai tay ôm trán. “Ban quản trị cũ đã ký hồ sơ,” chị nói. “Nếu công bố, chúng ta phải theo kiện nhiều năm.” “Không công bố thì không thể gia cố đúng,” tôi đáp. “Cư dân sẽ mất niềm tin.” “Niềm tin đã mất ở trang phụ lục bị thiếu. Công bố chỉ làm nó có tên.” Mặc Ngôn đặt trước mặt chị bản sao biên nhận đã gửi. “Tôi không nghĩ chị cố tình bỏ trang.” Thanh Hà ngẩng lên. “Cậu tin tôi?” “Tôi tin chị sợ chi phí đến mức đọc quá nhanh.” “Đó không phải lời an ủi.” “Nhưng là điều có thể sửa.” Chị thở dài, ký lệnh kiểm định khẩn cấp và thông báo cư dân. Đến chín giờ năm mươi, tôi gọi công ty Đông Lâm. “Tôi nhận vị trí,” tôi nói. “Nhưng cần bắt đầu sau mười ngày. Nếu không được, tôi xin rút.” Người quản lý im lặng. “Cô đang mặc cả?” “Tôi đang nêu điều kiện tôi có thể thực hiện.” “Chúng tôi sẽ trả lời cuối ngày.” Tôi cúp máy mà không biết mình vừa giữ hay mất cơ hội. Mặc Ngôn đứng cách đó vài bước, không hỏi. “Anh nghe rồi?” “Có.” “Anh không có ý kiến?” “Có.” “Là gì?” “Cô đã nói điều mình cần mà không xin lỗi.” Tôi nhìn anh. “Chỉ vậy?” “Và tôi rất muốn hôn cô lần nữa.” “Đó không liên quan công việc.” “Cô hỏi ý kiến.” Tôi bước tới, nhưng điện thoại của Đỗ Tiểu Lộ reo báo động thời tiết. Bão đổi hướng, dự kiến đến Nam Khê sớm hơn một ngày. Mặc Ngôn nhìn lên trời. Chúng tôi còn chưa dựng xong bồn tràn tạm, dầm chưa được chống, và toàn bộ nước trên mái đang chờ một con đường mới. Cuộc hẹn bị hoãn bởi vật lý, thêm một lần nữa.