Bão sẽ vào Nam Khê lúc hai giờ sáng. Thông báo khẩn được gửi đến toàn bộ cư dân trước trưa. Kỹ sư kết cấu yêu cầu chống tạm khu vực tầng chín và giảm tải sân thượng thêm ba mươi phần trăm. Đội thi công chính không thể đến vì đang xử lý một trường học ngập ở phía nam thành phố. Chúng tôi có mười bốn giờ. Lục Thanh Hà mở kho vật tư. Mặc Ngôn kiểm đếm gỗ, kích chống và bạt. Tôi chia sân thượng thành bốn vùng tải, đánh dấu đường thoát nước bằng sơn vàng. Bành Tú Mai nhận nhiệm vụ đưa người già và trẻ nhỏ xuống tầng sáu. Bà phản đối đúng ba phút rồi cầm loa phóng thanh đi gõ từng cửa. Đỗ Tiểu Lộ vẽ sơ đồ hướng dẫn, dán ở thang bộ. “Em xuống dưới sau khi dán xong,” tôi nói. “Em có thể giúp chuyển chậu.” “Không. Khi gió tăng, em phụ trách danh sách người đã xuống.” Cô bé nhìn tôi, định cãi. Mặc Ngôn đưa cho cô một bảng kẹp giấy. “Việc này quan trọng hơn chậu cây.” Tiểu Lộ nhận bảng. “Hai người đừng làm anh hùng.” “Không ai định làm,” tôi nói. Cô bé nhìn Mặc Ngôn. “Em không tin anh ấy.” “Đúng,” tôi đáp. “Nên em phải ở dưới gọi nếu chúng tôi quá giờ kiểm tra.” Đến chiều, bồn tràn tạm bằng khung gỗ và bạt đã dựng xong ở vùng tây. Nó không đẹp. Các thanh giằng chéo nhau, tấm bạt màu xanh công trường nổi bật giữa vườn. Nhưng khi bơm thử, thành bồn chỉ võng trong giới hạn. Mặc Ngôn đứng bên cạnh, tay đặt lên mối nối cuối. “Cha cô sẽ chê góc này.” “Tôi cũng chê.” “Nhưng nó giữ được.” “Vậy giữ.” Đó là lần đầu tiên tôi hiểu điều cha viết trong sổ: chăm sóc một hệ thống không phải làm nó giống bản vẽ ban đầu. Là cho nước một con đường an toàn khi mọi điều kiện đã thay đổi. Tối xuống rất nhanh. Mây phủ kín đèn thành phố. Gió quét qua sân thượng, cuốn những chiếc lá rau non dính vào lưới chắn. Tôi và Mặc Ngôn kiểm tra từng van. Khi đến nhánh đông, anh dừng trước chiếc van từng khóa. “Sau bão, tôi sẽ bàn giao quyền vận hành,” anh nói. “Cho ai?” “Ban quản trị hoặc tổ cư dân. Một người không nên tự quyết cả hệ thống.” “Anh sợ lặp lại sai lầm?” “Có.” “Anh cũng có thể sửa cách làm, không cần biến mất.” Mặc Ngôn nhìn tôi. “Cô đang mời tôi ở lại?” “Tôi đang nói trách nhiệm có thể chia.” “Nghe rất giống lời mời.” “Anh có thể coi là dự thảo.” Anh cười, nhưng tiếng gió nuốt mất một nửa. Mười một giờ, mưa bắt đầu. Nửa đêm, lưu lượng vượt bốn mươi milimet mỗi giờ. Bồn chính đầy nhanh hơn tính toán vì rác từ mái trên trôi xuống lưới lọc. Chúng tôi thay nhau dọn. Mỗi lần mở cửa nhà kính, gió lại đẩy cả người lùi về sau. Một giờ mười lăm, điện tòa nhà chập chờn. Một giờ hai mươi, bơm chuyển nước dừng. Đèn sân thượng tắt. Chỉ còn đèn đội đầu và ánh chớp. “Máy phát dự phòng?” tôi hỏi. “Chỉ cấp thang bộ và bơm cứu hỏa.” “Bồn tràn tạm sẽ đầy trong hai mươi phút.” “Đường xả xuống sân sau còn.” “Không đủ lưu lượng.” Mặc Ngôn nhìn đồng hồ áp bằng đèn pin. Kim đã tiến vào vùng đỏ. Chúng tôi mở van xả thủ công. Nước gầm qua đường ống, làm cả khung gỗ rung lên. Trên bộ đàm, Lục Thanh Hà báo trần căn chín trăm lẻ bốn xuất hiện vết nứt mới. “Độ rộng?” “Hai milimet và đang tăng.” Tôi nhìn vùng đông nam. Chúng tôi đã chuyển gần hết chậu cây, nhưng bồn số hai vẫn nằm phía trên đường tải yếu. “Phải xả bồn số hai,” tôi nói. “Van cuối kẹt.” “Có thể tháo cả cụm.” “Áp đang cao. Tháo lúc này nước sẽ đánh bật người đứng trước.” “Dùng tấm chắn.” “Không đủ.” Mặc Ngôn buộc dây an toàn quanh eo, móc vào cột mái. “Anh định làm gì?” “Cắt ống sau van, cho nước xả trực tiếp xuống máng.” “Anh sẽ đứng trong vùng phun.” “Có dây.” “Dây không giữ được vật bay.” “Không còn thời gian.” Anh bước lên tấm ván ngang miệng bồn. Chính cảnh ấy là hình ảnh tôi đã thấy trong teaser của ký ức tương lai: mưa quất vào kính, tay anh trên chiếc van cuối, còn tôi giữ cổ tay anh. “Đừng tháo,” tôi nói. Anh quay lại. “Cô có đường khác?” “Có một đường xả phụ.” “Chúng ta đã mở rồi.” “Không phải đường trên mái.” Tôi giơ cuốn sổ của cha, trang cuối vừa tìm thấy trong hộp gỗ. “Đường xả xuyên lõi kỹ thuật xuống bể cứu hỏa cũ.” “Bể đó bị niêm phong.” “Niêm phong ở tầng hầm, không phải trên mái. Nếu mở cửa chặn ở tầng chín, nước sẽ đi xuống bằng trọng lực.” “Cô chắc?” “Không. Nhưng bản vẽ có cao độ và đường ống vẫn hiện trên máy dò.” “Cần người mở ở tầng chín.” Tôi gọi Thanh Hà qua bộ đàm. Chị cùng hai cư dân tìm thấy cửa chặn sau tủ kỹ thuật. Tay quay gỉ cứng. “Không xoay được,” chị báo. Mặc Ngôn rời tấm ván. “Tôi xuống.” “Anh ở lại giữ áp. Tôi xuống.” “Cô không biết cơ cấu.” “Tôi biết đường nước. Anh biết hệ thống trên mái. Mỗi người ở nơi mình có ích nhất.” Anh nắm cánh tay tôi, rồi lập tức nới lỏng. “Tôi có thể ngăn cô không?” “Không.” “Vậy mang dây và bộ đàm.” Tôi chạy xuống tầng chín. Gió hú trong cầu thang. Căn chín trăm lẻ bốn đã được chống bằng bốn kích thép. Vết nứt trên trần kéo dài như một nét bút chì xấu. Cửa chặn nằm sau tấm thép. Tay quay phủ gỉ. Tôi dùng búa cao su gõ quanh trục, xịt dầu và lắp thanh nối. Thanh Hà giữ đèn. “An Nhiên,” Mặc Ngôn gọi qua bộ đàm. “Áp còn tăng.” “Tôi đang mở.” “Bồn tạm đầy chín mươi phần trăm.” “Ba mươi giây.” Tay quay không nhúc nhích. Tôi nhớ lời cha: đừng chỉ hỏi van có mở được không, hãy hỏi lực đang mắc ở đâu. Tôi đổi hướng thanh nối, kê một khúc gỗ dưới điểm tựa. Thanh Hà cùng đẩy. Trục bật một tiếng khô. Tay quay xoay được nửa vòng. Trong tường, nước lao xuống bằng tiếng gầm sâu. “Áp hạ!” Mặc Ngôn hét qua bộ đàm. “Tiếp tục!” Chúng tôi xoay thêm hai vòng. Kim trên đồng hồ mái trở về vùng vàng. Nước từ bồn số hai rút qua đường ống mà hồ sơ hiện tại đã quên mất. Hai giờ mười, điện trở lại. Bơm chuyển nước khởi động. Vết nứt trên trần dừng ở ba milimet. Tôi ngồi bệt xuống sàn, hai tay run vì mỏi. Thanh Hà ngồi bên cạnh, áo sơ mi dính dầu. “Ban quản trị cũ không ghi đường này,” chị nói. “Có thể họ không biết.” “Cũng có thể họ không muốn ai hỏi bể cũ dùng làm gì.” “Tìm tài liệu sau. Đêm nay chỉ giữ người an toàn.” Thanh Hà nhìn tôi. “Tôi đã định ký hợp đồng cho đơn vị quảng cáo thuê sân thượng. Họ sẽ tháo vườn và dựng bảng điện.” “Vì tiền?” “Vì quỹ bảo trì thiếu. Tôi nghĩ đó là cách duy nhất.” “Không phải cách duy nhất. Chỉ là cách đã có người viết sẵn hợp đồng.” Chị cười mệt mỏi. “Cô định ở lại để viết cách khác?” “Tôi chưa biết.” Điện thoại tôi rung. Email từ công ty Đông Lâm: họ đồng ý lùi ngày bắt đầu mười ngày, nhưng yêu cầu tôi xác nhận trước sáng. Tôi nhìn màn hình rồi tắt đi. Khi tôi trở lại sân thượng, Mặc Ngôn đang ngồi dựa bồn nước. Trên trán anh có vết xước nhỏ. Tôi quỳ xuống trước mặt anh. “Anh bị thương.” “Chỉ do cành cà chua.” “Tôi sẽ ghi trong báo cáo: bị tấn công bởi nông sản.” Anh cười, rồi nét mặt dịu lại. “Cô làm được.” “Chúng ta làm được.” “Tôi suýt tháo van.” “Vì anh nghĩ đó là cách duy nhất.” “Cô đã ngăn.” “Tôi có bản vẽ.” “Cô cũng đã tin một đường ống mười năm không ai dùng.” “Tôi tin số liệu.” “Dĩ nhiên.” Tôi lau vết máu trên trán anh. “Và tin anh sẽ giữ áp đủ lâu.” Mặc Ngôn nhìn tôi. “Tôi có thể hôn cô không?” “Có.” Lần này, nụ hôn không bị điện thoại hay báo động cắt ngang. Mưa vẫn rơi, nhưng hệ thống đã tìm được đường cho nước đi. Tôi đặt tay lên vai anh, cảm nhận cơ thể cả hai còn run sau nhiều giờ căng thẳng. Chúng tôi không hứa điều gì trong bão. Chỉ ngồi cạnh nhau đến khi bầu trời phía đông nhạt đi. Sáng hôm sau, cư dân lên sân thượng. Những luống rau xơ xác. Hai mái kính vỡ. Bồn tạm nghiêng sang một bên. Nhưng không ai bị thương, trần tầng chín vẫn đứng và phần lớn cây giống còn sống. Bành Tú Mai ôm một chậu cải nhỏ, nói: “Đủ để trồng lại.” Lục Thanh Hà triệu tập cuộc họp ngay tại sân thượng. Chị công bố kết quả kiểm định, hồ sơ cải tạo sai và phương án thuê quảng cáo chưa ký. Không ai vui. Có tiếng phản đối, trách móc và yêu cầu bồi thường. Tôi trình một phương án khác. “Vườn không thể tiếp tục do một người tự vận hành và ban quản trị tự quyết ngân sách,” tôi nói. “Cần một hợp tác xã cư dân có quy chế tải trọng, lịch bảo trì, quỹ riêng và quyền truy cập dữ liệu. Hệ thống nước phải được thiết kế lại, không phải phục dựng y hệt của cha tôi.” Một cư dân hỏi: “Ai chịu trách nhiệm kỹ thuật?” “Tôi có thể hoàn thiện thiết kế và giám sát giai đoạn đầu.” “Cô sẽ ở Nam Khê?” Tôi nhìn email trên điện thoại. Nhìn Mặc Ngôn. Rồi nhìn những người đang đứng giữa bùn đất, mỗi người giữ một chậu cây. “Tôi sẽ ở đây mười ngày để hoàn tất phương án khẩn cấp,” tôi nói. “Sau đó tôi bắt đầu công việc ở Đông Lâm, nhưng đề nghị công ty cho phép mở nhóm tư vấn tại Nam Khê sau sáu tháng. Nếu họ không đồng ý, tôi sẽ tự mở.” “Vậy cô vẫn đi?” Bành Tú Mai hỏi. “Tôi sẽ đi làm. Không có nghĩa tôi bỏ nơi này.” Bà gật gù. “Cuối cùng cũng biết có tàu hai chiều.” Mọi người cười. Căng thẳng trong sân thượng dịu xuống đủ để cuộc bỏ phiếu bắt đầu. Hợp tác xã Cửu Tầng được thông qua với ba mươi bảy phiếu thuận, bốn phiếu chống và hai phiếu trắng. Lục Thanh Hà phụ trách sổ quỹ dưới sự giám sát của cư dân. Bành Tú Mai phụ trách tổ vườn. Đỗ Tiểu Lộ quản lý sơ đồ và nhật ký hình ảnh. Mặc Ngôn phụ trách kỹ thuật cùng một nhóm ba người, không còn quyền tự khóa van một mình. Anh ký tên dưới quy chế rồi đưa bút cho tôi. “Cô chắc chứ?” anh hỏi. “Tôi chắc về mười ngày.” “Còn sau đó?” “Tôi chưa hứa điều chưa biết.” “Được.” Tôi ký. Một nơi có thể trở thành nhà lần nữa, tôi nghĩ, không phải khi ta tuyên bố sẽ ở mãi. Mà khi ta dám ghi tên mình vào phần việc của ngày mai.