Bộ lưu điện hỏng vào lúc mười giờ bốn mươi tối, khi mẻ suất ăn cuối đang được đóng hộp. Một tiếng bíp kéo dài vang lên dưới kệ. Bảng đèn của Tử Du chuyển đỏ. Quạt thông gió ngừng quay, nồi nước tắt và băng chuyền giữ ấm im bặt. Điện lưới vẫn đang trong giờ cắt; nguồn giới hạn từ trạm Bắc Phù không đủ để nhận toàn bộ tải vừa dồn sang. “Tắt nhóm cam hai,” tôi gọi. Dịch Phong rút phích nồi nước nhưng giữ tay trước tủ giữ ấm. “Trong đó có bốn mươi tám suất đang chờ giao.” “Nếu không tắt, nhánh xanh có thể tụt áp.” “Cho tôi ba phút chuyển hộp sang thùng ủ.” “Không có ba phút.” Anh nhìn đồng hồ nhiệt, rồi nhìn những hộp cơm xếp thành hàng. “Hai phút.” “Tắt ngay.” Dịch Phong không cãi thêm. Anh gạt công tắc. Tủ giữ ấm tối đi, tải hạ xuống vùng an toàn. Nhưng bếp vừa mất ánh sáng vừa mất quạt, mọi người phải dùng đèn đội đầu để chuyển thức ăn. Tử Du cùng hai người giao hàng ôm thùng chạy qua ngõ. Một nắp hộp không được đóng kín, canh tràn ra sàn. Mẻ tiếp theo chậm gần bốn mươi phút. Khi người nhận cuối cùng đã có suất ăn, Dịch Phong quay lại bếp. Anh không nói với tôi mà cúi xuống tháo vỏ bộ lưu điện. Tôi đứng bên cạnh, đọc log lỗi trên màn hình. “Pin số ba hỏng đột ngột,” tôi nói. “Cụm này phải ngừng dùng cho đến khi thay.” “Ngày mai có thể thay không?” “Không chắc. Kho dự phòng đang ưu tiên trạm trú rét.” “Vậy ta chia lại tải.” “Không. Đêm nay đủ rồi. Anh đã biết rủi ro mà vẫn xin thêm thời gian.” Dịch Phong đặt tua vít xuống. “Tôi xin hai phút để bảo toàn thức ăn.” “Hai phút ấy dùng công suất không thuộc về riêng bếp.” “Và việc tắt ngay khiến bốn mươi tám người nhận đồ muộn.” “Nhưng không ai mất thiết bị hỗ trợ thở.” “Tôi không nói phải đánh đổi nhánh xanh.” “Anh không thể cứ nhận mọi rủi ro về mình rồi mong hệ thống chạy theo.” Anh đứng thẳng lên. “Cô nghĩ tôi làm thế vì thích làm anh hùng à?” “Tôi nghĩ anh quen quyết định rằng mình chịu được thêm một chút, nên ai cũng mặc nhiên để anh chịu.” “Còn cô thì sao? Cô đứng đây từ sáu giờ sáng, chưa rời máy đo quá mười phút. Cô có hỏi ai xem cô được phép kiệt sức không?” Câu hỏi đánh trúng nơi tôi không muốn nhìn. Tôi đáp nhanh hơn cần thiết. “Tôi là người chịu trách nhiệm kỹ thuật.” “Đó không phải câu trả lời.” “Còn bếp này là trách nhiệm của anh, nhưng anh không có quyền dùng điều đó để đặt bản thân vào mọi điểm hỏng.” “Cô cũng vậy.” Chúng tôi đứng giữa căn bếp bừa bộn, ánh đèn đội đầu quét qua tường mỗi khi ai đó đi ngang. Không ai thắng. Điều làm tôi giận nhất là anh đúng ở phần tôi dùng để buộc tội anh. Tôi đóng máy tính bảng. “Từ ngày mai, mọi ngoại lệ tải phải có hai người xác nhận. Anh không được tự giữ thiết bị quá giờ.” “Và cô không được tự kéo dài ca mà không bàn giao.” “Anh không quản lý tôi.” “Cô cũng không quản lý tôi.” “Đây là quy tắc an toàn.” “Vậy áp dụng cho cả hai.” Tôi muốn từ chối chỉ để giữ phần quyền lực cuối cùng. Nhưng Bội San, đang lau chỗ canh đổ gần cửa, nói vọng lại: “Hai người có thể ký vào cùng một tờ. Đỡ phải tranh xem ai hy sinh chuyên nghiệp hơn.” Tử Du cúi đầu thật thấp để giấu cười. Sáng hôm sau, trên bảng tải có thêm hai dòng: mọi ngoại lệ cần xác nhận chéo; mọi ca quá sáu giờ cần người thay ít nhất hai mươi phút. Dịch Phong ký trước. Tôi ký sau, nét bút mạnh đến mức suýt rách giấy. Đêm mất điện thứ ba đến cùng một cơn mưa tuyết mỏng. Chúng tôi không còn bộ lưu điện dự phòng, vì vậy kế hoạch phải thu nhỏ. Bếp chỉ nấu hai mẻ chính, tủ đông chạy ở cửa sổ đầu, xe điện chuyển phần lớn sang trạm sạc khác. Tuyết Lan mở nhà kho Hạc Trắng làm nơi giữ thùng cách nhiệt. Lần đầu tiên, bà cho phép dùng kho mà không thu phí, với điều kiện mọi người tự lập biên bản ra vào. Đến lượt nghỉ bắt buộc, Dịch Phong đẩy tôi ra ghế sau bếp, đặt trước mặt một cốc nước rồi chỉ vào đồng hồ. “Hai mươi phút.” “Tôi có thể xem dữ liệu trong lúc ngồi.” “Không.” “Quy tắc chỉ nói có người thay.” “Bà Bội San vừa bổ sung định nghĩa nghỉ là không nhìn số.” Tôi nhìn sang. Bội San đang ở tận cửa, nhưng bà giơ ngón cái như đã nghe hết. Dịch Phong ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh cũng bị Tử Du tước tạp dề và đẩy ra đây. Trong bếp, tiếng dao thớt tiếp tục mà không có chúng tôi. Cảm giác ấy khiến cả hai bồn chồn. “Anh có thể ngừng gõ chân không?” tôi hỏi. “Cô có thể ngừng nhìn qua vai tôi không?” “Tôi đang nhìn đồng hồ.” “Đồng hồ ở bên trái.” Tôi quay mặt đi. Mưa tuyết đọng trên ô cửa kính, làm các bóng đèn màu ngoài gian chính nhòe thành những vệt sáng. Một lúc sau, Dịch Phong hỏi: “Vì sao cô rời đội thiết kế khả năng chống chịu?” Tôi siết cốc nước. Trong hồ sơ nhân sự của tôi, lý do là điều chuyển theo nguyện vọng. Không ai ở Phù Quang cần biết thêm. “Anh lấy đâu ra thông tin đó?” “Hôm bộ lưu điện hỏng, cô gọi đúng tên mô hình dự phòng trước cả khi log hiện đầy đủ. Người chỉ làm điều độ ca không thiết kế kiểu ấy.” “Tôi từng ở đội đó hai năm.” “Rồi sao?” Tôi có thể nói mình muốn công việc gần hiện trường hơn. Câu ấy không sai, chỉ không đủ thật. Hai năm trước, tôi phụ trách mô hình cắt tải cho một đợt rét khác. Trên màn hình, phương án của tôi rất đẹp: cắt từng cụm theo chu kỳ, giữ điện cho trạm y tế, giảm nguy cơ sập lưới toàn khu. Mọi ngưỡng đều đạt. Nhưng một khu trú lạnh nằm trong tòa nhà cải tạo đã phải đóng sớm vì thời gian có điện không trùng giờ họ đun nước và sưởi nền. Không ai bị thương. Báo cáo kết luận quy trình chưa thu thập đủ dữ liệu vận hành. Cấp trên không kỷ luật tôi. Chính điều đó làm tôi khó chịu hơn. “Tôi đã phê duyệt một phương án đúng trên giấy,” tôi nói. “Nó giữ được lưới, nhưng khiến một khu trú lạnh không thể hoạt động đủ giờ. Người ta phải chuyển đi trong đêm. Tôi không hề biết lịch dùng nước nóng của họ, vì biểu mẫu chỉ hỏi tổng công suất.” Dịch Phong im lặng. “Tôi xin chuyển sang điều độ,” tôi tiếp. “Ở đó, tôi có thể bám ngưỡng và quy trình. Ít nhất tôi không còn tưởng mình đang thiết kế cuộc sống cho người khác.” “Cô cho rằng rời đi là cách tránh lặp lại sai lầm?” “Tôi cho rằng người đã bỏ sót nhu cầu cơ bản không nên tiếp tục thiết kế hệ thống chống chịu.” “Nhưng cô đang làm đúng việc đó ở đây.” “Tôi đang đóng một tuyến cũ.” “Cô cứ gọi nó bằng tên của cô.” Câu nói quen thuộc lần này không làm tôi bực. Tôi nhìn xuống tay mình. Móng tay dính một vệt bút cam từ bảng tải. “Tôi sợ nếu nhận lại công việc ấy, tôi sẽ lại tin con số hơn căn phòng,” tôi nói. Dịch Phong dựa khuỷu tay lên đầu gối. “Còn tôi sợ nếu nghỉ một đêm, sẽ có người không được ăn. Sợ hãi có cách giả giọng trách nhiệm rất giỏi.” Tôi ngẩng lên. Ánh sáng từ bếp hắt qua vai anh. Vết bỏng ở cổ tay trái hiện rõ khi anh xoay bàn tay. Anh đưa tay về phía tôi nhưng dừng giữa khoảng không. “Tôi có thể chạm vào tay cô không?” Câu hỏi đơn giản đến mức tôi mất một nhịp mới trả lời được. “Được.” Bàn tay anh phủ lên các ngón tay tôi, ấm và thô. Anh không siết, chỉ để đó như một lời xác nhận rằng tôi đang ngồi trong căn bếp này, không phải trong phòng họp của hai năm trước. Một luồng căng cứng trong vai tôi chậm rãi hạ xuống. Rồi tiếng bộ đàm ngoài kia vang lên. Tôi giật nhẹ. Dịch Phong lập tức rút tay. “Chưa sẵn sàng,” tôi nói, dù chính tôi cũng không chắc mình đang nói về điều gì. “Được.” Anh lùi ghế một chút. “Chúng ta dừng ở đây.” Không có thất vọng, không có câu hỏi ép tôi giải thích. Chỉ có khoảng cách vừa đủ được trả lại. Điều đó khiến tôi tin anh hơn cả cái chạm trước đó. Tử Du ló đầu vào. “Hai mươi phút hết rồi. Em xin trả hai người về đúng nơi gây phiền quen thuộc.” Chúng tôi cùng đứng dậy. Dịch Phong đưa tạp dề cho tôi thay vì tự buộc, vì tay anh đang cầm hai khay. Tôi giúp anh móc dây qua vai nhưng không chạm vào da. Anh cảm ơn như thể đó chỉ là một thao tác công việc. Tôi cũng đáp như vậy. Đêm thứ ba kết thúc không có sự cố. Nhánh xanh ổn định. Mọi suất ăn ra đúng giờ nhờ chia mẻ. Tử Du cập nhật bảng để hiển thị cả người xác nhận và người thay ca. Thành công ấy nhỏ hơn đêm trước, nhưng vững hơn, bởi lần này không ai phải đứng ở mọi vị trí. Gần sáng, bộ đàm của tôi nhận cuộc gọi từ trung tâm. Khối khí lạnh đổi hướng, nhiệt độ dự kiến giảm sâu thêm bốn ngày. Một tuyến phía đông thành phố đã quá tải. Hàn Lưu Điện quyết định đóng tuyến cũ của Phù Quang sớm hơn hai ngày để giảm nguy cơ sự cố dây chuyền. Tôi nghe lại thời hạn, hy vọng mình nhầm. “Bốn mươi tám giờ,” trưởng ca nói. “Sau đó tuyến bị cô lập hoàn toàn. Trạm Bắc Phù chỉ cấp được các cửa sổ ngắn, không bảo đảm mỗi đêm.” Tôi nhìn bảng đèn còn sáng ổn định. Dịch Phong đang chia cháo cho nhóm giao ca sáng. Mọi thứ chúng tôi vừa học được bỗng bị ép vào một khoảng thời gian ngắn hơn một nửa. Tôi tắt bộ đàm. Anh nhìn mặt tôi, đặt muôi xuống. “Có chuyện gì?” “Chúng ta mất hai ngày.” Anh không hỏi mất theo nghĩa nào. Ngoài cửa, tuyết bắt đầu rơi dày hơn.