{
  "schema_version": 1,
  "project_id": "010-Toi-Nhuong-Hon-Uoc-Cho-Thien-Kim-Gia",
  "run_id": "run-20260720T021905Z-d7be0da2",
  "canonical_title": "Tôi Nhường Hôn Ước Cho Thiên Kim Giả",
  "status": "locked",
  "scale": "AS-Standard",
  "target_minutes": [
    40,
    60
  ],
  "planning_target_words": [
    10500,
    12500
  ],
  "language": "vi",
  "pov": "ngôi thứ nhất - Tần Vãn Chi",
  "locked_at": "2026-07-20T02:25:40.370785+00:00",
  "genre": [
    "ngôn tình đô thị",
    "trọng sinh",
    "thiên kim thật–giả",
    "hôn ước",
    "chữa lành",
    "phản công"
  ],
  "tone": [
    "căng thẳng hào môn",
    "hài chua nhẹ",
    "lãng mạn trưởng thành",
    "ấm áp sân khấu"
  ],
  "world": "Thành phố hư cấu Lâm Giang, Trung Quốc; Tần gia, Hạ gia, rạp hát Xuân Vũ, cung cưới Thành Nguyệt và mọi tổ chức đều hư cấu.",
  "premise": "Sau một kiếp tranh giành hôn ước chỉ để đổi lấy sự công nhận rồi đánh mất cả nghề nghiệp lẫn rạp hát từng cưu mang mình, Tần Vãn Chi tỉnh lại đúng ngày Tần gia chia hai phần thưởng. Cô chủ động nhường Hạ Cảnh Thừa và cung cưới Thành Nguyệt cho thiên kim giả Tần Tư Nhu, nhận quyền vận hành rạp Xuân Vũ trong hai mươi mốt ngày. Khi lựa chọn ấy khiến tương lai đổi hướng, Vãn Chi phải thôi dựa vào ký ức kiếp trước, tự xây một đêm diễn đủ sức chứng minh rạp hát còn đáng tồn tại, đồng thời học cách yêu Kỷ Hoài Chu mà không biến anh thành người phải hy sinh vì mình.",
  "core_question": "Khi không còn tranh phần thưởng người khác định giá, Vãn Chi có thể tự tạo một nơi thuộc về mình trước hạn đóng rạp hay không?",
  "theme": "Được lựa chọn không đồng nghĩa được sở hữu; gia đình, tình yêu và sân khấu chỉ bền khi người trong đó có quyền nói có, nói không và cùng chịu trách nhiệm.",
  "story_engine": "Đếm ngược hai mươi mốt ngày tới buổi đánh giá quyền vận hành. Mỗi chặng buộc Vãn Chi giành lại một nguồn lực bằng lựa chọn mới: người diễn, khán giả, điện sân khấu, quyền sử dụng đạo cụ, niềm tin cộng đồng. Mỗi lần cô dùng ký ức cũ, timeline mới phản ứng khác, khiến lợi thế tương lai dần hết hạn.",
  "false_prize": "Hôn ước kèm vị trí nữ chủ nhân cung cưới Thành Nguyệt trông như địa vị cao nhất, nhưng thực chất là cam kết điều hành đại lễ một trăm đôi và gánh KPI truyền thông; Hạ Cảnh Thừa cần sức ảnh hưởng của cô dâu, còn Tần Tư Nhu cần danh phận. Không ai bị lừa bằng điều khoản giấu kín: họ tự không nhìn thấy nhau như con người.",
  "stakes": "Nếu Xuân Vũ không chứng minh được kế hoạch vận hành và lượng khán giả thật sau hai mươi mốt ngày, hội đồng gia đình sẽ bán quyền khai thác; đoàn của Kỷ Hoài Chu mất nơi diễn, cư dân mất sân khấu giá rẻ, Vãn Chi mất lựa chọn đầu tiên do chính mình đưa ra.",
  "romance": "Tần Vãn Chi và Kỷ Hoài Chu đều trưởng thành, không quan hệ cấp trên-cấp dưới. Anh có hợp đồng và quyền rời đi; cô không dùng quyền vận hành để ép đoàn ở lại. Mọi thân mật được hỏi và có quyền dừng.",
  "ending": "Xuân Vũ được gia hạn một năm theo mô hình thành viên và lịch sân khấu chia sẻ, không thành tài sản bí mật. Hôn ước Thành Nguyệt bị Tư Nhu và Cảnh Thừa tự hủy khi họ thừa nhận chỉ cần vai trò của nhau. Vãn Chi từ chối quay về làm con gái ngoan theo điều kiện, chọn quản lý Xuân Vũ. Kỷ Hoài Chu ký lịch diễn có ngày nghỉ và hai người bắt đầu quan hệ bằng một lời mời, không phải lời mắc nợ.",
  "avoid": [
    "tài sản bí mật tăng giá thần kỳ",
    "nam chính là tổng tài ẩn danh",
    "bạo lực đồ họa",
    "cưỡng ép thân mật",
    "mang thai",
    "bệnh nan y",
    "mất trí nhớ",
    "tự hại",
    "người hoặc tổ chức thật",
    "đánh ghen",
    "bắt cóc",
    "lời thú tội giải quyết mọi thứ"
  ]
}
