Danh sách những quyết định đã giấu của tôi có bốn mục. Tôi từng từ chối một chuyến công tác dài ngày vì sợ để Tạ Cảnh Hành một mình trông hiệu sách, nhưng nói với anh rằng dự án không phù hợp. Tôi từng dùng tiền thưởng bù vào khoản sửa mái xưởng mà không ghi trong sổ góp vốn. Tôi từng đề nghị Bách Diệp mua Hồi Đăng. Và tôi đã gặp luật sư hỏi thủ tục ly hôn trước khi nói với anh rằng mình muốn kết thúc. Danh sách của Tạ Cảnh Hành có ba mục. Anh từ chối chương trình Nam Kinh. Anh dùng tiền tiết kiệm riêng trả một phần nợ nhà cung cấp khi Hồi Đăng thiếu dòng tiền, rồi ghi thành chiết khấu. Và sáu tháng trước, anh đã thuê một phòng nhỏ gần xưởng của người bạn, định chuyển ra nhưng cuối cùng chỉ ngủ lại xưởng Hồi Đăng. Tôi đọc đến mục cuối, hỏi: “Vì sao anh không chuyển?” “Anh sợ nếu rời nhà, em sẽ coi đó là câu trả lời.” “Anh ngủ ở xưởng gần như mỗi tối cũng là một câu trả lời.” “Anh biết.” Lần này anh nói thêm: “Nhưng đó là câu trả lời hèn hơn. Anh không đi, cũng không ở.” Tôi gấp hai tờ giấy, đặt vào bìa hồ sơ thanh lý. Chúng tôi không ôm nhau. Không ai hứa sẽ thay đổi ngay. Sau nhiều năm dùng hành động để tránh lời nói, tôi không còn tin một cuộc trò chuyện tốt có thể lập tức biến thành một cuộc hôn nhân tốt. Ngày thứ mười bốn, Bách Diệp gửi phụ lục mới. Vì tỷ lệ độc giả đồng ý chuyển dữ liệu thấp, họ bỏ phương án nhận bốn nhân viên. Thay vào đó, mọi nhân viên Hồi Đăng được quyền phỏng vấn ưu tiên. Khoản mua thương hiệu giảm thêm mười lăm phần trăm. Đường Nhược Lam giữ đề nghị thuê Tạ Cảnh Hành làm cố vấn, nhưng chỉ nếu anh đồng ý để Bách Diệp sử dụng hình ảnh xưởng thủ công trong chiến dịch khai trương. Chu Tiểu Mãn đọc xong, nói: “Vậy là họ mua câu chuyện về chúng ta, không mua chúng ta.” Đường Nhược Lam ngồi đối diện cô ấy. “Tôi không muốn dùng từ dễ nghe. Bách Diệp mua một tài sản thương hiệu. Nhân sự phải phù hợp mô hình mới. Nếu các bạn không chấp nhận, tôi hiểu.” Tôi hỏi: “Nếu bỏ toàn bộ dữ liệu và chương trình tủ thư, chỉ bán tên, nhận diện và tài sản hữu hình thì sao?” “Chúng tôi vẫn mua, nhưng giá chỉ còn khoảng một nửa đề nghị đầu.” Số tiền ấy đủ hoàn tất nghĩa vụ. Không đủ để mỗi người bắt đầu lại thoải mái, nhưng đủ sạch. Tạ Cảnh Hành nói anh cần thời gian xem phụ lục. Chu Tiểu Mãn yêu cầu mỗi nhân viên nhận một bản mô tả vị trí mới trước khi quyết định có phỏng vấn. Đường Nhược Lam đồng ý trả lời trong hai ngày. Sau cuộc họp, tôi lấy máy tính tính lại tất cả khoản phải trả. Nếu bán ở mức giá mới, chúng tôi dư một khoản nhỏ. Nếu không bán, tiền bồi thường mặt bằng cộng doanh thu thanh lý vẫn thiếu khoảng một trăm hai mươi nghìn tệ, chủ yếu do hoàn thẻ, cọc sự kiện cuối và phí trả sách liên tỉnh. Tôi có thể bù một nửa bằng tiền tiết kiệm. Phần còn lại phải vay hoặc bán máy ép lớn. Chiếc máy ép là công cụ đắt nhất của Tạ Cảnh Hành. Nếu bán, anh không thể tiếp tục nhận phục chế khổ lớn. Tôi nhìn con số rất lâu rồi gọi cho luật sư doanh nghiệp. Cô ấy xác nhận tôi có thể chuyển nhượng phần vốn góp của mình nếu ưu tiên chào bán cho đồng sở hữu theo điều lệ. Nếu Tạ Cảnh Hành từ chối hoặc không phản hồi đúng hạn, tôi có thể bán cho Bách Diệp, nhưng việc chuyển thương hiệu và dữ liệu vẫn cần nghị quyết riêng. Tôi soạn đề nghị bán phần vốn của mình. Lý do của tôi rất hợp lý. Tôi muốn dùng tiền bán phần sở hữu để bảo đảm lương và hoàn thẻ. Nếu Bách Diệp trở thành đồng sở hữu, họ có động lực tăng giá mua toàn bộ. Tạ Cảnh Hành có quyền mua trước. Không ai bị giấu điều khoản. Tôi gửi đề nghị vào hòm thư chung, cc luật sư và Chu Tiểu Mãn. Ba phút sau, Chu Tiểu Mãn chạy từ kho lên. “Chị vừa làm gì vậy?” “Tôi mở một thủ tục đúng điều lệ.” “Chị đang bán một nửa Hồi Đăng cho bên muốn mua cả cộng đồng.” “Không có dữ liệu nào tự chuyển theo phần vốn.” “Nhưng chị tạo áp lực buộc anh Tạ phải mua hoặc ngồi cùng Bách Diệp.” Tôi nói: “Đó là quyền hợp pháp của tôi.” “Đúng. Và em có quyền nói chị đang dùng thủ tục để khỏi hỏi người khác họ có muốn sống với hậu quả không.” Tạ Cảnh Hành bước vào sau cô ấy. Anh không lớn tiếng. “Anh từ chối mua phần vốn của em.” “Anh chưa có đủ thời gian xem.” “Anh không mua vì nếu anh mua bằng tiền tiết kiệm còn lại, chúng ta vẫn thiếu tiền trả người khác. Nếu vay, anh sẽ biến Hồi Đăng thành lý do phải kiếm tiền thêm nhiều năm.” “Vậy để Bách Diệp mua.” “Anh phản đối chuyển cho họ trước khi chốt quyền nhân viên và dữ liệu.” “Tôi đã tách dữ liệu.” “Nhưng em cố biến thời hạn trả nợ thành lý do để mọi người chấp nhận một cổ đông mới.” Tôi đứng bật dậy. “Vậy anh có phương án nào không? Hay anh chỉ bảo vệ mọi nguyên tắc cho đến khi không còn tiền trả lương?” Tạ Cảnh Hành đặt lên bàn ba báo giá. Một xưởng ở Hàng Châu muốn mua máy ép. Một trường nghề muốn mua bộ dụng cụ đóng sách. Một nhà sưu tập muốn mua chiếc bàn cắt cũ. “Tổng cộng đủ bù thiếu hụt,” anh nói. Tôi nhìn anh. “Anh bán hết xưởng à?” “Chỉ tài sản của anh và phần tài sản Hồi Đăng được hai bên đồng ý.” “Anh lại hy sinh.” “Không. Anh đã hỏi giá, chưa ký. Anh đưa phương án để mọi người cùng chọn.” Câu trả lời ấy chặn tôi lại. Chu Tiểu Mãn kéo ghế ngồi xuống. “Còn một phương án nữa. Hủy sự kiện chia tay lớn. Tiền cọc mất, nhưng chi phí còn lại giảm. Trả sách sớm cho người ở xa. Bán sách thuộc sở hữu Hồi Đăng theo gói. Nhân viên nào tìm được việc mới có thể nghỉ sớm mà vẫn nhận đủ lương đã cam kết.” Tôi nói: “Sự kiện cuối là nguồn doanh thu chính.” “Cũng là chi phí chính. Và nó đang biến việc đóng cửa thành một màn biểu diễn để bán giá cao hơn.” Tạ Cảnh Hành hỏi: “Nếu hủy, còn thiếu bao nhiêu?” Tôi tính lại. Bốn mươi bảy nghìn. Chu Tiểu Mãn nói sáu nhân viên có thể tổ chức hai ngày bán sách bình thường, không sân khấu, không quà lưu niệm. Cô ấy không hứa đủ doanh thu. Chỉ hứa không tạo thêm nợ. Tôi nhìn bản đề nghị chuyển vốn trên màn hình. Nó đúng thủ tục, minh bạch và vẫn là một cách buộc người khác chạy theo quyết định của tôi. Tôi rút đề nghị. Luật sư gọi xác nhận. Tôi nói rõ lý do: chưa có đồng thuận về hậu quả đối với nhân viên, dữ liệu và tài sản vận hành. Cô ấy nhắc việc rút không ngăn tôi gửi lại sau. Tôi nói tôi hiểu. Tạ Cảnh Hành không khen tôi. Chu Tiểu Mãn cũng không. Họ chỉ bắt đầu cùng tôi lập ngân sách mới. Tôi thấy nhẹ nhõm và khó chịu vì không ai thưởng cho một việc lẽ ra tôi phải làm từ đầu. Ngày thứ mười sáu, chúng tôi thông báo hủy sự kiện chia tay. Trên mạng, có người trách Hồi Đăng keo kiệt. Có người nói hiệu sách đóng cửa còn muốn kiếm tiền lần cuối. Một tài khoản đăng ảnh quầy trống, viết rằng chúng tôi đã bán sạch dữ liệu cho tập đoàn. Bách Diệp lập tức yêu cầu Hồi Đăng đính chính để tránh ảnh hưởng đàm phán. Tôi soạn một thông báo ngắn: Hồi Đăng chưa chuyển bất kỳ dữ liệu cá nhân hoặc nội dung thư nào; mọi thương lượng chưa kết thúc; hiệu sách ưu tiên hoàn tiền, trả sách và quyền lựa chọn của người dùng. Tạ Cảnh Hành đọc rồi hỏi: “Có cần nói chúng ta sẽ không bán dữ liệu của người không đồng ý không?” “Tôi đã viết chưa chuyển.” “Chưa chuyển khác với sẽ không chuyển.” Tôi sửa câu ấy. Chu Tiểu Mãn thêm đường dẫn kiểm tra trạng thái hoàn thẻ và nhận thư. Chúng tôi cùng ký tên, không dùng biểu tượng thương hiệu. Bình luận vẫn hỗn loạn, nhưng số người đến nhận sách tăng lên. Một số mang theo túi giấy, giúp đóng gói. Một nhóm sinh viên đề nghị làm tình nguyện; Chu Tiểu Mãn từ chối ca làm miễn phí, chỉ nhận họ giúp chuyển đúng sách của chính mình. Đến ngày thứ mười tám, chúng tôi nhận được câu trả lời cuối của thành viên. Chưa đến một nửa đồng ý chuyển thông tin. Kho thư còn mười hai người chọn nhận lại, chín người chọn tiêu hủy, ba người gia hạn nhờ một thư viện cộng đồng giữ hộ, bảy người không liên lạc được. Bách Diệp rút quyền tiếp quản chương trình tủ thư khỏi đề nghị. Đường Nhược Lam nói thẳng: “Nếu không có dữ liệu và nhân sự bảo đảm, chúng tôi chỉ mua tên Hồi Đăng cùng thiết kế nhận diện. Tôi cần câu trả lời trong hai ngày.” Tôi hỏi: “Nếu chúng tôi không bán?” “Bách Diệp sẽ tự xây thương hiệu mới.” “Cô có thấy tiếc không?” “Có. Nhưng tiếc không phải căn cứ đầu tư.” Tôi bất ngờ thích cô ấy hơn. Tạ Cảnh Hành hỏi nhân viên lần cuối. Không ai muốn tên Hồi Đăng tiếp tục trong một chuỗi mà không có cam kết cụ thể với cộng đồng cũ. Hai người vẫn muốn phỏng vấn Bách Diệp dưới tư cách cá nhân. Đường Nhược Lam nhận hồ sơ của họ, không gắn với giao dịch thương hiệu. Chúng tôi bỏ phiếu. Sáu nhân viên có tiếng nói tư vấn, ba người có quyền quyết định theo hồ sơ pháp lý: tôi, Tạ Cảnh Hành và đại diện chủ nợ nhỏ do các nhà ký gửi chọn. Kết quả thống nhất: không bán tên Hồi Đăng. Tôi là người cuối cùng nói đồng ý. Ngay khi quyết định được ghi vào biên bản, tôi biết hiệu sách chắc chắn sẽ biến mất. Không còn một khoản mua đủ lớn. Không có mặt bằng mới. Không có nhà đầu tư bí mật. Hai ngày bán sách có thể giảm thiếu hụt, nhưng không thể cứu pháp nhân. Tôi đi qua từng kệ, chạm vào những miếng nhãn do mình viết. Văn học đương đại. Lịch sử. Thiếu nhi. Nghệ thuật sống. Trên chiếc kệ thấp gần cửa sổ còn một vết xước do chúng tôi kéo sai hướng vào năm đầu tiên. Tôi từng định sơn lại nhiều lần, rồi quên. Tạ Cảnh Hành đứng phía sau, cách tôi một khoảng đủ để không biến nỗi buồn thành một cái ôm chưa được hỏi. Tôi nói: “Hồi Đăng sẽ đóng thật.” “Ừ.” “Tôi đã nghĩ nếu bán được giá tốt, ít nhất nó vẫn tồn tại.” “Tên có thể tồn tại. Nhưng lời hứa bên trong sẽ đổi.” “Tôi biết.” Anh im lặng, rồi hỏi: “Anh có thể đứng cạnh em không?” Tôi gật đầu. Anh bước tới, không chạm vào tôi. Chúng tôi đứng trước kệ sách bị xước, nhìn một nơi sắp không còn. Không có nhạc, không có khách, không có lời nói đủ đẹp để biến mất mát thành đúng đắn. Tôi khóc trước. Tạ Cảnh Hành không nói đừng khóc. Anh đưa tôi một chiếc khăn giấy, rồi đứng đó cho đến khi tôi tự thở đều lại. Tối ấy, chúng tôi bán máy ép lớn cho trường nghề với điều kiện họ tự vận chuyển sau ngày đóng cửa. Bán bộ dụng cụ dư cho một xưởng mới. Giữ lại chiếc bàn cắt cũ vì người mua trả quá thấp và Tạ Cảnh Hành vẫn cần nó cho các đơn cuối. Khoản thiếu hụt giảm còn mười chín nghìn. Tôi dùng tiền thưởng của mình bù chín nghìn năm trăm. Tạ Cảnh Hành bù phần bằng đúng số đó. Không ai ghi là cho vay. Không ai ghi là hy sinh. Chúng tôi chỉ hoàn thành nghĩa vụ của hai người từng cùng ký tên mở một cửa hàng. Ngày thứ hai mươi, tòa nhà bắt đầu dựng rào khảo sát ngoài cửa. Mỗi khi máy khoan thử vang lên, bụi từ trần rơi xuống ánh đèn. Hồi Đăng chưa đóng, nhưng thành phố đã bắt đầu học cách sống mà không có nó.