Ngày thứ hai mươi mốt, tôi nhận được thư mời làm việc từ một nền tảng sách nói ở Thượng Hải. Họ muốn tôi phụ trách nhóm bản quyền, mức lương cao hơn hiện tại gần một nửa. Công việc bắt đầu sau sáu tuần, đủ thời gian hoàn tất thanh lý. Hai năm trước, tôi sẽ coi đó là lời giải rõ ràng: rời Tân Châu, rời Hồi Đăng, rời một cuộc hôn nhân đã cạn. Nhưng trong thư có một dòng khiến tôi ngồi nhìn rất lâu: ứng viên cần xác nhận khả năng chuyển nơi ở trước ngày hai mươi lăm. Tôi in thư ra, đặt vào bìa quyết định chung rồi tự lấy lại. Công việc ấy không phải quyết định chung nữa. Buổi tối, tôi nói với Tạ Cảnh Hành khi anh đang tháo nốt bảng dụng cụ trên tường xưởng. “Tôi được mời sang Thượng Hải.” Tua vít trong tay anh dừng lại, nhưng anh không quay lưng về phía tôi quá lâu. “Em muốn đi không?” “Tôi chưa biết.” “Cần trả lời khi nào?” “Ngày hai mươi lăm.” Anh gật đầu. “Em có muốn anh cùng xem điều kiện không?” Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một câu như Thượng Hải xa lắm, hoặc công việc ấy tốt cho em. Câu hỏi của anh khiến phần phòng vệ trong tôi không biết phải đặt ở đâu. “Tối mai,” tôi nói. “Hôm nay tôi chỉ muốn anh biết.” “Được.” Anh tiếp tục tháo bảng. Tôi đứng lại thêm vài giây. “Anh không hỏi chuyện đó ảnh hưởng thế nào tới chúng ta à?” Tạ Cảnh Hành đặt tua vít xuống. “Có ảnh hưởng. Nhưng nếu anh hỏi trước khi em biết mình muốn gì, em sẽ lại biến câu trả lời thành cách chăm sóc anh.” Tôi không thích việc anh đã học đúng bài học nhanh đến thế. Nó khiến tôi vừa nhẹ nhõm vừa có cảm giác mình đang bị bỏ lại. “Anh cũng có chuyện cần nói,” anh tiếp tục. “Trung tâm Nam Kinh giới thiệu anh sang chương trình sáu tháng ở Tô Châu. Bắt đầu sau hai tháng. Không phải suất cũ, không có bảo đảm nhận vào. Anh phải làm lại hồ sơ và phỏng vấn.” “Anh muốn nộp không?” “Muốn.” “Vậy nộp đi.” Câu trả lời ra khỏi miệng quá nhanh. Tôi nhận ra mình lại đang cố làm người rộng lượng trước khi kịp cảm thấy. Tôi sửa: “Tôi muốn nói là đó là phần anh được tự quyết. Còn tôi cần thời gian để biết mình cảm thấy thế nào.” Tạ Cảnh Hành gật đầu. “Anh sẽ nộp. Khi em muốn nói phần còn lại, anh nghe.” Đêm đó, tôi về căn hộ trước. Trên bàn ăn vẫn còn hai chiếc cốc không cùng bộ. Một chiếc men trắng của tôi, một chiếc nâu sẫm của anh. Tôi từng mua cốc mới giống nhau nhưng Tạ Cảnh Hành không dùng vì tay cầm quá nhỏ. Tôi đã giận một buổi tối, cho rằng anh không trân trọng ý muốn tạo cảm giác gia đình. Tôi chưa từng hỏi vì sao anh vẫn dùng chiếc cốc nâu sứt miệng. Tôi cầm lên mới thấy dưới đáy có chữ Hồi Đăng viết bằng mực nung. Đó là chiếc cốc đầu tiên chúng tôi đặt làm thử cho hiệu sách. Tay cầm rộng, xấu và rất chắc. Có những chi tiết tôi từng đọc như bằng chứng anh không thay đổi. Thật ra, chúng chỉ chứng minh tôi không hỏi. Sáng hôm sau, chúng tôi cùng xem thư mời Thượng Hải. Tạ Cảnh Hành hỏi về quyền quyết định nội dung, số ngày làm từ xa và điều khoản thử việc. Anh không hỏi tôi sẽ thuê nhà ở đâu. Không nói khoảng cách giữa Thượng Hải và Tô Châu chỉ hơn nửa giờ tàu cao tốc. Tôi cũng không hỏi anh có định chọn chương trình gần tôi hay không. Sau khi đọc xong, anh nói: “Công việc tốt. Nhưng họ muốn em quản lý nhiều hơn làm nội dung.” “Đó cũng là điều tôi lo.” “Em muốn tiếp tục làm bản quyền hay muốn quản lý?” “Tôi muốn được quyết định những dự án nào đáng làm. Nhưng tôi không muốn dành cả ngày cho báo cáo.” “Vậy hỏi họ tỷ lệ công việc.” Tôi viết thư hỏi. Trước khi gửi, tôi không đưa anh duyệt. Anh nhìn thấy và mỉm cười rất nhẹ. “Anh cười gì?” “Không có gì.” “Anh vừa thấy tôi tự gửi một thư điện tử mà không xin ý kiến, không cần xúc động đến thế.” “Anh không xúc động.” “Khóe miệng anh phản đối.” Đó là lần đầu tiên chúng tôi trêu nhau kể từ khi nộp đơn ly hôn. Niềm vui xuất hiện quá bình thường, khiến tôi đau hơn cả lúc cãi nhau. Ngày thứ hai mươi ba, hai ngày bán sách bắt đầu. Không có sân khấu. Không có banner “Tạm biệt Hồi Đăng”. Chu Tiểu Mãn viết bằng phấn lên bảng: sách của hiệu giảm giá, sách ký gửi theo giá chủ sách xác nhận, thẻ đọc được hoàn ở quầy bên trái, thư được xử lý ở quầy bên phải. Ai đến để chụp ảnh xin đừng cản lối đóng gói. Khách xếp hàng từ chín giờ. Một số người ôm những chồng sách cao đến cằm. Có người mang hộp tới giúp người già. Những độc giả từng chọn không chuyển dữ liệu vẫn đến mua. Tôi thấy nhẹ nhõm vì họ có thể từ chối một phần của Hồi Đăng mà không phải từ chối toàn bộ ký ức ở đây. Phó Dư An đến lúc gần trưa. Ông không mua sách, chỉ mang một túi quýt cho nhân viên. Ông hỏi lá thư H17 đã được xử lý chưa. Tạ Cảnh Hành đưa ông xem biên bản tiêu hủy, không có hình ảnh nội dung. Ông đọc kỹ rồi ký xác nhận. “Nhẹ người không bác?” Chu Tiểu Mãn hỏi. “Không nhẹ hơn,” ông đáp. “Nhưng đúng hơn.” Ông quay sang tôi. “Hai đứa thì sao?” “Tám ngày nữa ly hôn có hiệu lực.” “Bác hỏi không phải giấy tờ.” Tôi nói thật: “Chúng cháu đang học cách không dùng kết quả để chứng minh quá trình có ý nghĩa.” Phó Dư An gật gù. “Nghe như người làm xuất bản.” Tạ Cảnh Hành nói: “Cháu thấy khá dễ hiểu.” “Tất nhiên. Cậu là đối tượng được biên tập.” Tôi bật cười. Tạ Cảnh Hành cũng cười. Đến cuối ngày thứ hai mươi bốn, doanh thu vượt dự tính. Chúng tôi đủ thanh toán toàn bộ nghĩa vụ mà không phải bán chiếc bàn cắt. Sáu nhân viên nhận đủ lương và khoản hỗ trợ nghỉ việc đã cam kết. Hai người được Bách Diệp mời phỏng vấn. Chu Tiểu Mãn nhận vị trí quản lý tại một thư viện cộng đồng, nhưng yêu cầu bắt đầu sau ngày bàn giao để ở lại đến cuối. Tôi nói cô ấy không cần làm vậy. Cô ấy trả lời: “Em ở lại vì em chọn. Chị đừng cướp niềm vui đó bằng cách bảo em nên đi.” Tôi giơ hai tay đầu hàng. “Được. Nhưng em phải dùng hết ngày phép hoặc nhận tiền quy đổi.” “Chuyện đó em đồng ý.” Buổi tối, khi đếm tiền xong, Tạ Cảnh Hành lấy từ túi áo một chiếc chìa khóa mới. Anh nói đã thuê một góc xưởng chung trong sáu tháng. Nơi đó đủ bàn cắt và dụng cụ nhỏ, không có máy ép lớn. “Anh vẫn làm tiếp?” tôi hỏi. “Làm các đơn phù hợp. Nếu được nhận chương trình Tô Châu, anh tạm dừng.” “Anh không cần giữ Hồi Đăng để chứng minh mình là thợ đóng sách.” “Em cũng không cần bán được Hồi Đăng để chứng minh bảy năm qua không thất bại.” Tôi nhìn các kệ trống. “Tôi chưa tin hoàn toàn.” “Anh cũng chưa.” Chúng tôi khóa cửa lúc gần nửa đêm. Trên đường về, tôi nhận thư trả lời từ Thượng Hải. Công việc dành khoảng bảy mươi phần trăm thời gian cho quản lý, hai mươi phần trăm đàm phán, mười phần trăm biên tập. Họ không chấp nhận làm từ xa trong sáu tháng đầu. Tôi biết mình không muốn công việc ấy. Mức lương vẫn làm tôi tiếc. Danh thiếp vẫn đẹp. Thượng Hải vẫn là một cách rời đi đủ xa để không ai hỏi vì sao tôi thất bại trong hôn nhân và hiệu sách. Nhưng đó là phần thưởng giả của riêng tôi: một cuộc sống trông như tiến lên chỉ vì nó ở thành phố lớn hơn. Tôi từ chối thư mời. Tạ Cảnh Hành không hỏi tôi có làm vì anh không. Anh chỉ nói: “Em có kế hoạch khác chưa?” “Tôi muốn đề nghị Tầm Chương lập một nhóm thử nghiệm bản quyền cho tác phẩm độc lập. Tôi đã làm việc đó ngoài giờ hai năm, nhưng chưa từng yêu cầu chức danh hoặc ngân sách.” “Vì sao?” “Tôi nghĩ nếu yêu cầu rồi bị từ chối, tôi sẽ phải thừa nhận nơi đó không cho tôi thứ mình muốn.” “Nghe quen.” “Anh đừng tranh phần sai lầm với tôi.” “Anh không dám.” Tôi viết đề án trong ba đêm. Không dùng Hồi Đăng như một câu chuyện cảm động. Tôi đưa số liệu từ công việc của mình, tách mọi dữ liệu hiệu sách, đề xuất ngân sách nhỏ và một giai đoạn thử sáu tháng. Tôi gửi thẳng cho giám đốc Tầm Chương. Ngày thứ hai mươi lăm, danh sách việc giấu được mở lần cuối. Chúng tôi ngồi trong phòng đọc chỉ còn bốn ghế. Mỗi người đọc phần của mình, không biện hộ bằng ý tốt. Tôi nói tôi đã muốn ly hôn từ một năm trước nhưng chờ đến khi Hồi Đăng ổn hơn. Tôi nghĩ nếu hiệu sách đủ khỏe, Tạ Cảnh Hành sẽ ít tổn thương. Thực tế, tôi dùng công việc để trì hoãn một cuộc nói chuyện mà anh có quyền được nghe. Anh nói đã biết tôi muốn rời đi từ lâu. Anh không hỏi vì sợ câu trả lời, rồi dùng việc sửa sách và ngủ ở xưởng để khiến khoảng cách có vẻ do bận rộn, không phải do lựa chọn. “Tôi từng mong anh ngoại tình,” tôi thú nhận. Tạ Cảnh Hành nhìn tôi kinh ngạc. “Không phải thật sự mong. Nhưng nếu có một người thứ ba, ít nhất chúng ta sẽ có lý do dễ kể. Tôi có thể giận. Anh có thể xin lỗi hoặc không. Chúng ta không cần thừa nhận hai người tử tế vẫn có thể làm nhau cô đơn.” “Anh không có ai khác.” “Tôi biết.” “Anh từng nghĩ em ghét nghề của anh.” “Tôi không ghét. Tôi ghét việc mọi người khen anh hy sinh vì hiệu sách, còn tôi phải giữ sổ để những hy sinh ấy không làm chúng ta phá sản.” “Anh đã biến em thành người luôn nói không.” “Và tôi biến anh thành người không hiểu tiền, để mọi quyết định tài chính thuộc về tôi.” Chúng tôi nhìn nhau. Không ai hoàn toàn vô tội. Cũng không ai là phản diện. Tạ Cảnh Hành hỏi: “Nếu lúc này không có Hồi Đăng, không có đơn ly hôn, em có muốn ở cùng anh không?” Tôi hít vào chậm. “Không.” Anh nhắm mắt một thoáng, rồi gật đầu. Tôi nói tiếp: “Tôi chưa muốn sống chung. Chưa muốn quay lại làm vợ anh. Tôi muốn biết mình là ai khi không quản lý cuộc đời cả hai. Nhưng tôi vẫn muốn gặp anh. Nếu sau khi ly hôn, anh còn muốn.” “Anh muốn.” “Anh có thể đổi ý.” “Em cũng vậy.” Đó không phải câu trả lời viên mãn mà người ta mong ở một câu chuyện tình. Nhưng khi nói ra, tôi cảm thấy lần đầu tiên chúng tôi đang đứng trong cùng một căn phòng, không phải hai căn phòng tưởng tượng được dựng bằng nỗi sợ của mỗi người. Ngày thứ hai mươi sáu, Tầm Chương đồng ý cho tôi trình bày đề án. Trung tâm Tô Châu mời Tạ Cảnh Hành phỏng vấn trực tuyến. Chúng tôi không ăn mừng thay nhau. Chúng tôi mua hai bát mì ở quán đầu phố, mỗi người tự gọi món mình muốn. Tôi gọi mì chua cay. Anh gọi mì nước trong. Năm năm sống chung, tôi luôn bảo quán giảm cay vì dạ dày anh không tốt, rồi ăn phần nhạt cùng anh. Tạ Cảnh Hành luôn nghĩ tôi thích vị đó. Khi hai bát được đặt xuống, anh nhìn màu nước dùng đỏ của tôi. “Em ăn cay như vậy từ bao giờ?” “Từ trước khi cưới.” “Vì sao ở nhà em không nấu?” “Vì anh không ăn được.” “Em có thể nấu hai nồi.” “Tôi thấy phiền.” “Vậy vì sao bây giờ lại gọi?” “Tôi đang tập chịu một chút phiền để không biến nó thành oán trách.” Anh đẩy cốc nước về phía tôi. “Anh đang tập không coi việc em ăn khác món là dấu hiệu chúng ta không hợp.” Tôi ăn một miếng, cay đến chảy nước mắt. Tạ Cảnh Hành hỏi: “Có cần đổi không?” “Không. Tôi chọn rồi.” Anh bật cười. Tôi cũng cười, vừa uống nước vừa nghĩ một cuộc hôn nhân có thể tan vỡ vì những việc lớn, nhưng cũng có thể cạn dần qua hàng trăm bát mì mà không ai gọi đúng món mình muốn.